Chương 22
Khi Nguyễn Vân Tranh trở về phủ Thống đốc, Hoắc Chấn Lâm vừa thoát khỏi một buổi tiệc, đã uống chút rượu, nên giờ đang nằm nghỉ trên ghế sofa ở phòng khách.
Nguyễn Vân Tranh đi đến bên cạnh xoa huyệt thái dương cho ông.
\”Em đã đưa Tiểu Kỳ qua đó rồi à?\”
\”Vâng, hai người họ trò chuyện với nhau khá hợp, Tiểu Kỳ đã giúp đo huyết áp cho Tư Thừa xong rồi nói chuyện một lúc.\”
\”Thân thể của Tư Thừa thế nào rồi?\”
\”Tốt hơn trước đây một chút, đã có thể chống nạng xuống giường đi lại được, chỉ là…\” Nguyễn Vân Tranh cố tình dừng lại.
\”Chỉ là sao?\”
\”Tiểu Chung quả thật không biết chăm sóc người khác, đã tháng 11 rồi mà Tư Thừa vẫn phải đắp chăn mỏng,\” Nguyễn Vân Tranh ngồi bên cạnh Hoắc Chấn Lâm, nhẹ nhàng xoa bóp cho ông, giọng lo lắng nói: \”Hai người họ còn ngủ riêng phòng, Tiểu Chung từ sáng đến tối đều ở trong phòng làm việc viết nghiên cứu, tuy cậu ta có công việc của mình, điều này không có gì sai, nhưng trong nhà có người bệnh, cũng không thể hoàn toàn không quan tâm chứ.\”
\”Ngủ riêng phòng? Thế còn đứa nhỏ thì sao?\”
\”Đứa bé theo Chung Tức, cũng chẳng mấy khi quan tâm đến ba.\”
Hoắc Chấn Lâm không giấu được sự khó chịu, \”Thật không ra thể thống gì.\”
Nguyễn Vân Tranh thở dài.
Lúc này, từ trên lầu truyền đến tiếng bước chân, là con trai út của Hoắc Chấn Lâm, Hoắc Tử Thư, năm nay 11 tuổi, vẫn đang học tiểu học. Vừa thấy Hoắc Chấn Lâm, thằng bé chạy bước nhỏ xuống lầu, lao vào lòng ông, \”Ba ơi, ba vất vả rồi.\”
Trước đây Hoắc Chấn Lâm bận rộn công việc, lơ là việc chăm sóc vợ cũ và Hoắc Tư Thừa, giờ đã sắp đến tuổi lục tuần, ông ta trở nên đặc biệt trân trọng thời gian bên con cái. Vuốt ve đầu Hoắc Tử Thư, Hoắc Chấn Lâm không khỏi nhớ đến lúc Hoắc Tư Thừa còn nhỏ.
\”Em nói xem, năm đó nếu Tư Thừa nghe theo ý tôi, kết hôn sinh con với cháu trai của Lâm lão tướng quân, thì bây giờ đâu đến mức ra nông nỗi này.\”
Nguyễn Vân Tranh phụ hoạ theo: \”Đúng là như vậy.\”
\”Một đứa trẻ do beta sinh ra, dù tương lai phân hoá thành alpha, cấp độ cũng không thể cao được.\”
Nguyễn Vân Tranh liếc nhìn Hoắc Tử Thư, trong lòng mong mỏi kết quả phân hoá sau 5 năm nữa nhất định phải như bà ta mong muốn.
\”Lúc đó nó quá ngang ngạnh, lại còn phản nghịch, không nghe lời khuyên của tôi, nhất định phải kết hôn với Chung Tức, một cuộc hôn nhân môn không đăng hộ không đối đã trở thành lý do để nhiều người công kích nó, nếu không phải vì nó có thực lực thật sự, chức Thống đốc nhiệm kỳ tiếp theo chưa chắc đã đến lượt nó.\”
Nghe đến Thống đốc nhiệm kỳ tiếp theo, Nguyễn Vân Tranh hỏi dò: \”Đã có thể xác định là Tư Thừa rồi sao?\”
Sợ Hoắc Chấn Lâm nghĩ nhiều, bà ta vội giải thích: \”Ý em là, liệu có xảy ra chuyện gì bất ngờ không? Em thấy dạo gần đây danh tiếng của giám đốc căn cứ Ocher cũng rất cao.\”