Khi Lê Vân quay về, người trên giường vẫn còn đang hôn mê.
Sắc mặt Nam Nhứ trắng bệch, ngay cả môi cũng trắng, không có nửa phần huyết sắc. Trong lúc hôn mê, dường như nàng cảm thấy đau đớn, đôi mày nhíu chặt lại.
Lê Vân đặt tay lên cổ tay của nàng, truyền một luồng linh lực, dò xét trong kinh mạch nàng.
Thân thể của nàng đã rất quen thuộc với hắn, một chút cũng không bài xích linh lực của hắn. Hắn dễ dàng kiểm tra kinh mạch của nàng, phát hiện trong kinh mạch nàng trống rỗng, linh lực đã cạn kiệt. Ngay cả viên nội đan đỏ thẫm cũng ảm đạm, chậm rãi quay, trên bề mặt còn xuất hiện vài vết nứt nhỏ.
Nếu lúc ấy hắn tỉnh lại muộn hơn một chút, nội đan của nàng đã……
Tim Lê Vân khẽ run lên.
Hắn nhẹ nhàng dùng linh lực chạm vào nội đan nàng, viên đan nhỏ như gặp được thứ gì đó yêu thích, vui sướng hấp thụ linh lực của hắn.
Lê Vân để mặc viên đan của nàng thỏa sức hấp thụ linh lực hắn, viên đan nhỏ yếu ớt lập tức xoay chuyển nhanh chóng, điên cuồng nạp đầy năng lượng.
Những vết nứt nhỏ dần được hàn gắn, không bao lâu sau, viên đan đã trở nên trơn bóng hoàn hảo như ban đầu.
Sau khi viên đan đã ăn no. Nó bắt đầu nhả linh lực đã nuốt ra, khiến dòng linh lực chảy khắp kinh mạch khô cạn của nàng. Đến khi kinh mạch nàng được lấp đầy linh lực, đôi mày đang nhíu chặt của nàng cũng từ từ giãn ra.
Lê Vân kiểm tra lại lần nữa, xác nhận trong cơ thể nàng không còn tổn thương nào khác, rồi thu hồi linh lực.
Hắn bế nàng lên.
Đạo bào của Nam Nhứ đã bị rách nát, để lộ những vết thương đầy mình. Máu từ những vết thương thấm qua lớp vải lam đậm, loang lổ khắp người nàng.
Lê Vân cúi đầu, bế nàng đến bên bể tắm.
Hắn cởi bỏ y phục của nàng, cẩn thận rửa sạch vết máu. Sau đó, hắn bôi thuốc, băng bó vết thương cho nàng. Bộ đồ cũ đã rách nát không thể mặc lại, hắn đạo bào của mình thay cho nàng.
Nam Nhứ vẫn không tỉnh, yên tĩnh nằm yên trong vòng tay hắn, không động đậy, cũng không giãy giụa.
Hắn đắp chăn cho nàng, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng.
Bỗng nhiên, hình ảnh mèo con ngày trước chạy loạn khắp nơi, nhảy nhót lung tung, không chịu tắm rửa hiện lên.
Hắn thu hồi tay, tiếp tục ngồi bên cạnh nàng.
Xử lý xong mọi việc, hắn cuối cùng cũng có thời gian kiểm tra trạng thái của mình ——
Hắn vừa gặp chính là lôi kiếp Hóa Thần kỳ.
Hắn đã trải qua lôi kiếp rèn luyện một lần, thiên lôi này ít nhiều vẫn chưa khiến hắn phải khổ sở.
Lôi kiếp, đối với tu sĩ mà nói, là thử thách của Thiên Đạo, cũng là món quà của Thiên Đạo.
Chỉ cần có thể vượt qua lôi kiếp, linh khó thuần tịnh bên trong thiên lôi, sẽ tràn vào cơ thể của tu sĩ, biến thành linh lực, rửa sạch kinh mạch của tu sĩ.