Bị hắn gọi một tiếng, mèo con miễn cưỡng ngước nhìn hắn.
Thấy hắn không thu tay về, nàng vươn móng vuốt, nhẹ nhàng đặt lên lòng bàn tay hắn, rồi ép bàn tay ấy xuống.
Hắn lại vươn tay, chỉ muốn chạm lên đỉnh đầu nàng, nhưng lại bị nàng né tránh.
Lần này, ngay cả đầu cũng không cho hắn chạm vào nữa.
Lê Vân hơi ngừng lại, thu tay về.
Trong lòng hắn dâng lên cảm giác hơi chua xót, nhưng không nói gì thêm.
Mèo có vẻ sợ hắn tức giận, bắt đầu lăn lộn trước mặt hắn, làm bộ lông của mình rối tung cả lên, rồi lại thò đến gần hắn, muốn hắn chải lông cho mình.
Lê Vân nhìn bộ lông bù xù của nàng, lại nhìn ánh mắt lấp lánh, cuối cùng vẫn đặt tay lên lưng nàng.
Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve qua lớp lông mềm mại, đầu ngón tay hắn khẽ mơn man.
Mèo con thoải mái nằm xuống, nheo mắt lại.
Nhân lúc nàng không để ý, hắn đưa tay vén lông bên tai nàng, kiểm tra xem chỗ mọc sừng của nàng có vấn đề gì không.
Vừa mới chạm vào, liền nghe thấy một tiếng kêu đầy bất mãn: \”Meo!\”
Mèo con lập tức nhảy dựng lên, xù lông, trừng mắt nhìn hắn.
Nhưng bởi đôi mắt to tròn cùng với khuôn mặt chưa trưởng thành, dù nàng cố trưng ra vẻ hung dữ, cũng chẳng có chút uy hiếp nào……Ngược lại, điều đó chỉ làm nàng trông càng đáng yêu hơn.
Đồng tử màu vàng óng vừa tức giận vừa uất ức, thậm chí còn mang theo chút tủi thân ——
Lúc trước hắn không chịu chạm vào nàng, bây giờ nàng tự mình né tránh, sao hắn lại cố tình chạm vào?
Lê Vân đối diện với ánh mắt nàng hồi lâu, cuối cùng cúi đầu nhận lỗi.
Hắn rút Trảm Phong, cắt một vết, đưa đến gần môi nàng.
\”Sơ Thất,\” Hắn nhanh chóng xin lỗi, \”Ta không chạm vào đó nữa.\”
Mèo con đứng tại chỗ, nghiêng đầu nhìn hắn, tai cử động nhẹ, như đang đánh giá lời nói của hắn có đáng tin không.
Một lát sau, nàng tiến tới, nhẹ nhàng liếm lên ngón tay hắn.
Lê Vân nhìn nàng, nhẹ nhõm thở một hơi.
Tính khí của mèo con đến nhanh, đi cũng nhanh.
Nàng là kiểu rất dễ dỗ.
Vừa rồi, hắn đã nhìn kỹ, chỗ mọc sừng của nàng vẫn còn tốt, không có dấu hiệu tổn thương.
Vậy tại sao…….Đột nhiên nàng không cho hắn chạm vào nữa?
…….
Nam Nhứ không biết nàng đã khiến Lê Vân suy nghĩ suốt cả đêm.
Sau khi uống máu, nàng cảm thấy cơ thể thoải mái hơn rất nhiều, thậm chí…….
Còn hơi no.
Không phải vì uống quá nhiều máu, mà là nàng cảm nhận được linh lực trong cơ thể đã tích tụ đến một điểm giới hạn. Trong khoảng thời gian qua, cơ thể nàng dần phục hồi, linh khí xung quanh cũng từ từ được nàng hấp thụ ——