Mỗi Đêm Lẻn Vào Động Phủ Của Sư Tôn – Nhất Vấn Chi – Chương 5: Ngoại truyện – Nhật ký ấp trứng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Mỗi Đêm Lẻn Vào Động Phủ Của Sư Tôn – Nhất Vấn Chi - Chương 5: Ngoại truyện - Nhật ký ấp trứng

Nam Nhứ đương nhiên không dám lên tiếng.

Nếu nàng mà dám để tên kia hầu hạ…… Nàng thật sợ mạng nhỏ của nam nhân trước mặt sẽ không giữ nổi.

Nam Nhứ tức tốc từ chối: \”Không cần!\”

Nàng trừng mắt nhìn nam nhân tự ứng cử: \”Ta chỉ thích kiểu như hắn, ngươi không đủ tư cách. Lăn xa một chút!\”

Nhưng chẳng hiểu sao, vừa thấy nàng tỏ thái độ cứng rắn, nam tử trẻ tuổi lại càng hăng hái hơn: \”Tiền bối, ngài còn chưa thử qua, làm sao biết ta không đủ tư cách?\”

Lê Vân vẫn không nói lời nào.

Nhưng đôi đũa trên tay hắn khẽ nghiêng, gần như chỉ thẳng vào cổ họng của tên kia.

Nam Nhứ lạnh hết sống lưng.

Đại ca à, ngươi không sợ chết hả?

Nam Nhứ phóng uy áp Kim Đan kỳ: \”Bổn tọa bảo ngươi cút, ngươi mau cút ngay!\”

Dưới sức mạnh của uy áp, nam tử trẻ tuổi chỉ mới tu vi Luyện Khí kỳ bị uy áp khiến cho hắn phủ phục trên mặt đất.

Nam Nhứ vừa thu hồi uy áp, hắn run rẩy bò dậy, cúi người hành lễ: \”Tiền bối, vậy vãn bối xin cáo từ. Quấy rầy tiền bối thưởng rượu, thật lòng xin lỗi…… Rượu này, vãn bối xin được trả thay ngài.\”

Nam tử trẻ tuổi lập tức đi tìm bà chủ, không nói hai lời, thanh toán tiền rượu, trước khi rời đi, hắn còn lưu luyến quay đầu nhìn nàng.

Tốt lắm.

Chiêu lấy lùi để tiến đây mà..

Chậc, đúng là tên quỷ kế đa đoan.

Nam Nhứ lại nhìn sang Lê Vân.

Lê Vân lặng im không nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng đặt đôi đũa xuống.

Khoảnh khắc hắn buông đũa ——

Tu vi trên người hắn đột nhiên tăng lên, nhảy vọt lên Kim Đan!

Lê Vân nhàn nhạt liếc mắt nhìn nam tử trẻ tuổi, người nọ luồng uy áp kinh khủng dội thẳng vào người, ngay lập tức ngã ngồi xuống đất, sợ hãi đến mức lăn lộn xin tha: \”Tiền bối, là vãn bối có mắt không thấy Thái Sơn…… Vãn bối…… Vãn bối đi ngay! Đi ngay!\”

Hắn vội vàng chạy trốn, để lại một quán rượu lặng ngắt như tờ.

Nam Nhứ:…… Ồ hố.

Xuất hiện rồi! Tình tiết kinh điển của truyện tu tiên, giả heo ăn thịt hổ!

Nhưng…… Nàng không thấy sảng khoái chút nào.

Suy cho cùng, nàng vẫn không muốn làm sư phụ không vui.

Nam Nhứ tức khắc cảm thấy tẻ nhạt vô vị, rượu và thức ăn ngay trước mắt cũng không còn hứng để ăn nữa.

Sư phụ đang rất không vui, nàng cần phải dỗ dành hắn ——

Nhưng nàng không có thói quen thể hiện tình cảm nơi công cộng.

Nam Nhứ kéo Lê Vân rời khỏi quán rượu, ngoài đường không một bóng người, không gian yên tĩnh, chỉ có trời đêm lấp lánh đầy sao.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.