Nam Nhứ nằm trên trường kỷ, mặt mày ủ rũ.
Nàng vắt óc nghĩ cách……Nhưng càng nghĩ càng bế tắc.
Không phải nàng lười suy nghĩ, mà vì thần thức bị tổn thương, vừa suy nghĩ là đầu đau nhói.
Thế là nàng đành thở dài nhìn lên trần nhà, buông xuôi mọi thứ.
Nghĩ đến việc muốn hỏi Ô Đại Sài về tình hình của Liễu Lăng Ca và Phong Dị, nhưng lại thấy không cần thiết.
Dù sao người ta là nam nữ chính quấn quýt bên nhau, một nhân vật pháo hôi như nàng, tốt nhất nên tránh xa để khỏi rước họa vào thân.
Nàng nhắm mắt, tiếng \”cộc cộc cộc\” giã dược của Ô Đại Sài vang bên tai không ngớt.
Nam Nhứ lại mở mắt: \”Ô phong chủ, ngài đang giã dược gì vậy?\”
Ô Đại Sài nói: \”Cửu Trùng Liên.\”
Ô Đại Sài thấy nàng chủ động hỏi về luyện đan, nên có ý muốn dạy nàng: \”Cửu Trùng Liên là vua của Phật Liên, trong hàng ngàn đóa Phật Liên, chỉ có một đóa này. Hơn nữa, Phật Liên cũng chỉ mọc ở trong cốc, Cửu Trùng Liên cũng vậy, ở nơi khác ngươi sẽ không tìm được.\”
\”Ngươi có muốn lại đây xem cách giã dược của ta không?\” Ô Đại Sài làm bộ thần bí nói, \”Một số dược liệu phải qua xử lý đặc biệt mới có thể luyện đan. Phương pháp này của ta, ít khi truyền ra ngoài.\”
Ban đầu Nam Nhứ chẳng mấy hứng thú với việc giã dược, vừa nghe mấy câu không truyền ra ngoài, nàng lập tức cảm thấy tò mò.
Cảm giác này giống như thấy trà sữa vị giới hạn không nhịn được mà dừng lại mua, hay nhìn thấy thực đơn độc quyền của nhà hàng mà không kìm được phải đặt món, hoặc nhìn thấy tin đồn động trời phải che giấu tên nhân vật chính mà chịu không nổi phải giải mã ngay ——
Rồi phát hiện ra trà sữa vị giới hạn thì dở tệ, món ăn độc quyền thì khó ăn, còn cái gọi là tin đồn động trời thì lại liên quan đến nhân vật vô danh mà nàng chẳng bao giờ nghe đến.
Cái tính tò mò đáng chết.
\”Phương pháp gì thế?\”
Nam Nhứ nhịn không được ngồi dậy.
\”Ta…… A,\” Nam Nhứ vừa ngồi dậy, đầu đau như búa bổ, nàng đành nằm vật ra,\”…… Đau đầu quá.\”
Nam Nhứ tỏ vẻ đáng thương nói: \”Ô phong chủ, có loại đan dược nào chữa tổn thương thần thức không?\”
Ô Đại Sài lạnh lùng đáp: \”Hôm nay ngươi đã dùng một viên rồi, không được uống thêm nữa.\”
\”…… Thôi được.\”
Nam Nhứ lại nằm xuống, thất thần nhìn trần nhà.
Không có việc gì để làm, nàng nghe tiếng \”cộc cộc cộc\” của Ô Đại Sài mà ngủ thiếp đi. Không biết có phải do âm thanh này quá ám ảnh hay không, nàng mơ thấy ác mộng, trong mơ, thân phận thần thú của nàng bị phát hiện, người ta lóc thịt nàng thành từng mảnh, rồi \” cộc cộc cộc\” giã thành thịt nhuyễn ——
A.
Đúng là ác mộng cấp địa ngục.
Nghĩ thoáng chút, địa ngục cũng khá tốt.