Bên trong tiệm sách, giá sách được xếp san sát nhau, hương mực vương trên áo.
Du Duyệt đứng giữa các kệ sách, tìm kiếm từng cuốn một, những cuốn mà mình mua muốn mua.
Nàng đang mải mê xem thì vô tình va phải người bên cạnh.
\”Xin lỗi xin lỗi,\” Du Duyệt lùi lại một bước, thấy cuốn sách trên tay đối phương, đôi mắt nàng tò mò mở to, \”《Cuộc Du Ngoạn Của Thiếu Niên tại Bát Hoang》, ngươi cũng thích sách của Thanh Sơn cư sĩ sao?\”
\”Cũng?\”
Thiếu niên có gương mặt đẹp đến mức khó phân biệt nam nữ, khẽ cười một tiếng, liếc nhìn sách trong tay nàng.
Hắn cầm chiếc quạt ngọc, đôi mắt hoa đào nhướng lên: \”Ngươi thích, thế sao không thấy ngươi mua sách cho hắn?\”
Du Duyệt nói: \”Ta đã có hết rồi!\”
\”Nhưng sách của hắn cũng chẳng có gì hay ho……\” Du Duyệt lẩm bẩm, \”Hắn viết quá chậm, mới viết quyển thượng đã không thấy quyển hạ đâu, ta khuyên ngươi đừng mua thì hơn.\”
\”Ừm, ta cũng cảm thấy không nên mua.\”
Thiếu niên làm ra vẻ nghiêm túc gật đầu: \”Văn phong đơn giản, kết cấu lỏng lẻo, câu chuyện cũ rích……\”
Du Duyệt tức giận đến trừng mắt: \”Không cho ngươi nói hắn như vậy!\”
Đôi mắt nàng vừa khóc xong, khóe mắt vẫn còn đỏ, hai má mang chút bầu bĩnh trẻ con, trông giống một con thỏ nhỏ giận dỗi.
Du Duyệt nói: \”Sách của hắn không hề như vậy! Ngươi chưa đọc hết sách của hắn thì dựa vào đâu mà nói thế?\”
\”Ồ……\” Thiếu niên nói, \”Ngươi đừng giận, ta còn chưa nói xong.\”
Hắn thản nhiên nói: \”Văn phong đơn giản, kết cấu lỏng lẻo, câu chuyện cũ rích…… Đó là khuyết điểm của ta.\”
Du Duyệt lập tức nghẹn lời.
\”Ngươi, ngươi cũng đừng tự nói mình như thế.\” Du Duyệt ngay lập tức nguôi giận, ngược lại còn cổ vũ hắn, \” Chỉ cần tiếp tục viết, nhất định sẽ tiến bộ hơn thôi. Ta cũng đang định viết thoại bản, hay là chúng ta cùng học hỏi lẫn nhau.\”
Nàng mỉm cười, má lúm đồng tiền thoáng hiện: \”Biết đâu nếu viết giỏi, còn có thể dùng văn nhập đạo nữa!\”
Thiếu niên lại cười, dung mạo đẹp tựa hoa đào: \”Lấy văn nhập đạo?\”
Du Duyệt ngẩn người trước dung nhan của hắn một chút, nói: \”Đúng vậy, đại đạo 3000, sao không thể lấy văn nhập đạo chứ?\”
Hai người trò chuyện đôi ba câu, Du Duyệt từ xa trông thấy Chu Thắng Nam quay lại, liền nói: \”Bằng hữu ta về rồi, không nói với ngươi nữa.\”
Nàng ôm sách đi thanh toán, thiếu niên gọi với theo: \”Không biết sau này liên lạc với cô nương như thế nào để cùng nhau tiến bộ?\”
Du Duyệt nói: \”Vậy ngươi viết thư cho ta đi, ta là đệ tử Đạp Tuyết Phong Thái Huyền Tông.\”
Nàng vẫn khôn ngoan không tùy tiện để lại thạch truyền âm.
Thiếu niên hỏi: \”Vậy thư viết tên cô nương như thế nào?\”
Du Duyệt nói: \”Ngươi cứ viết là học trò của Thanh Sơn cư sĩ, ta sẽ nhận ra.\”