Chu Thắng Nam và Du Duyệt cùng nhau bước trên con phố nhộn nhịp của cốc, khuôn mặt đầy vẻ buồn bã.
Ban đầu, Du Duyệt hào hứng ra ngoài, định theo phong tục của cốc để nghênh đón xuân thần, nhưng giờ đây, náo nhiệt cũng không thu hút được sự chú ý của nàng.
Nàng không khóc nữa.
Đôi mắt sưng đỏ do vừa khóc.
Chu Thắng Nam thì khá hơn nàng một chút.
Chu Thắng Nam lớn tuổi hơn Du Duyệt, từng một mình phiêu bạt giang hồ. Nàng biết rõ với thực lực yếu kém như hiện tại, họ không thể làm gì để tìm tung tích của Nam Nhứ, không gây thêm rắc rối đã là giúp ích lớn nhất rồi.
Nhưng trong lòng nàng vẫn đầy hối hận.
Nàng luôn đảm nhận vị trí đại tỷ, từ khi còn ở thế gian, cho đến sau này bái nhập Thái Huyền Tông, đối diện với hai tiểu muội muội là Du Duyệt và Nam Nhứ, nàng cũng tự coi mình là người che chở cho họ.
Nhưng nàng không bảo vệ được Nam Nhứ.
……Là do nàng quá yếu.
Hai người đều không có tâm trạng đi dạo phố, buồn bã quay trở lại khách điếm.
Ngay trước cửa khách điếm, tình cờ gặp ba người Cao Minh.
\”Cao tiền bối!\” Du Duyệt gắng gượng tinh thần, tiến lên hỏi thăm tin tức của Nam Nhứ, \”Đã tìm được A Nhứ chưa?\”
Cao Minh nói: \”Chúng ta chưa tìm thấy. Nhưng Ô phong chủ nói ông ấy đã tìm được người.\”
Cao Minh nhìn dáng vẻ như mất hồn của hai tiểu cô nương, giải thích thêm: \”Ô phong chủ nói nàng bị thương, hiện đang dưỡng thương ở chỗ ông ấy. Ô phong chủ có tu vi Nguyên Anh, không cần quá lo lắng về an nguy của Nam Nhứ tiểu hữu đâu.\”
\”Bị thương?\” Du Duyệt lo lắng, \”Có nặng không, bị thương chỗ nào?\”
Cao Minh nói: \”Chuyện này…… Ta cũng không rõ. Nhưng hai người yên tâm, Ô phong chủ là đan tu, chắc chắn sẽ chữa chắc chắn sẽ chữa trị cho nàng.\”
Du Duyệt còn muốn hỏi thêm, nhưng bị Chu Thắng Nam ngăn lại.
Chu Thắng Nam hành lễ với Cao Minh: \”Đa tạ tiền bối đã thông báo. Tối nay làm phiền các tiền bối nhiều rồi, A Nhứ không ở đây, vậy ta thay mặt A Nhứ cảm ơn các tiền bối bằng một ít linh thạch. Trong cốc lúc này đang náo nhiệt đón tuần xuân, các tiền bối cũng nên thư giãn, đi dạo chơi một chút.\”
Chu Thắng Nam lấy ra một túi linh thạch, nhưng những tu sĩ Kim Đan như Cao Minh bọn họ sao lại không biết xấu hổ nhận đồ của tiểu đệ tử chứ.
Sau một hồi từ chối, ấn tượng của bọn họ về Chu Thắng Nam lại càng tốt hơn.
Suốt quãng đường đi cùng, bọn họ thấy Nam Nhứ lười biếng, Du Duyệt hoạt bát, chỉ có cô nương với gương mặt cứng cỏi này là kiên trì nhất, ngày ngày luyện kiếm không nghỉ ngơi, trong ba người, nàng là người duy nhất mang dáng dấp của một kiếm tu thực thụ.
Thân là kiếm tu, Cao Minh cũng cảm thấy mến mộ tính cách của Chu Thắng Nam.
Hắn vỗ vai Chu Thắng Nam: \”Không chỉ chúng ta, hai người cũng nên ra ngoài chơi. Sau khi Nam Nhứ tiểu hữu bị bắt, cốc đã tăng cường tuần tra, mười bước một lính canh, giờ đây rất an toàn. Ra khỏi Thái Huyền Tông đâu dễ dàng, ngày thường luyện kiếm vất vả như thế, bây giờ có dịp để vui chơi, hãy tranh thủ thư giãn đi.\”