Từ đó, Nam Nhứ bắt đầu cuộc sống sinh hoạt đúng giờ mỗi ngày.
Mỗi khi màn đêm buông xuống, ăn tối xong, nàng lại lén lút quay về phòng, trộm biến thân, bay lên núi.
Bị cấm túc một ngày, ngủ trong ổ mèo một đêm, ngày thứ hai thứ ba, cuối cùng nàng cũng được như ý nguyện, ngoan ngoãn nằm ngủ trong vòng tay Lê Vân.
Nam Nhứ đang định giả vờ ngoan ngoãn một thời gian, để Lê Vân quen với sự tồn tại của nàng, thì đến ngày thứ tư, một nhân vật không mời mà đến ——
Chính là Ô Đại Sài.
Thời điểm Ô Đại Sài tìm đến là ban ngày.
Các đệ tử đang chăm chỉ luyện kiếm, chỉ riêng nàng, xen giữa đám đông mà cẩn trọng sờ cá.
Như thường lệ, sau khi Lê Vân biểu diễn xong một chiêu thức rồi rời đi, để mặc bọn họ tự luyện tập. Cho nên, trên Đạp Tuyết Phong bỗng xuất hiện một tu sĩ từ tiên thuyền xuống, cả đám đệ tử liền tỏ ra hiếu kỳ.
Tiên thuyền xa hoa lãng phí, vừa nhìn đã không phải vật phàm. Thế nhưng, tu sĩ từ trên tiên thuyền xuống, hoàn toàn không có chút nào là phong thái tiên phong đạo cốt, dáng người thấp bé, thô kệch.
\”Nam Nhứ!\” Vừa đặt chân xuống, ông đã gân cổ lên gọi, \”Nam nha đầu! Ra đây cho ta!\”
Các đệ tử đồng loạt quay đầu nhìn xung quanh.
Có người cố tìm xem Nam Nhứ ở đâu, có người căn bản còn không biết Nam Nhứ là ai.
Nhắc đến cũng lạ, rõ ràng trong số bọn họ chỉ có ba nữ đệ tử, một người là Chu Thắng Nam, kẻ cuồng luyện kiếm, khá nổi tiếng; một người khác là Du Duyệt, dáng người hơi mũm mĩm, gương mặt luôn tươi cười, giao du với ai cũng dễ dàng, nên cũng khá thu hút. Còn Nam Nhứ, rõ ràng mọi người đều đã gặp qua nàng, nhưng dường như không ai nhận ra nàng.
Nghe thấy tên, biết có một người như vậy ở trong nhóm; nhưng để nhớ về khuôn mặt của nàng, lại nhớ không được.
Trong ánh mắt tò mò của mọi người, Nam Nhứ thu lại thanh kiếm gỗ đang tập, chậm rãi đứng dậy từ trong đám đông.
Nàng ngoan ngoãn hành lễ với người vừa đến: \”Ô phong chủ.\”
Trong lòng thì không ngừng mắng thầm: Đến tìm nàng thì cứ đến thôi, việc gì phải làm rùm beng lên vậy chứ.
…… Hại nàng suýt bị bắt quả tang đang lười biếng!
Ngay sau đó, nàng bị Ô Đại Sài kéo thẳng lên tiên thuyền: \”Đi, đi luyện đan với ta!\”
Nam Nhứ: \”???\”
Nàng đang luyện kiếm mà.
Ban ngày ban mặt chạy đi luyện đan hình như không ổn.
Nàng nhìn Ô Đại Sài, đang định từ chối. Lời gần ra đến mồm, còn chưa kịp nói, phía sau vang lên một giọng nam lạnh lùng:
\”Ô phong chủ.\”
Nàng quay đầu nhìn lại, thấy Lê Vân mặc một thân bạch y, lẳng lặng đứng phía sau nàng, vạt áo tung bay: \”Đã lâu không gặp, không biết Ô phong chủ tới Đạp Tuyết Phong ta, có chuyện gì quan trọng sao?\”