Mỗi Đêm Lẻn Vào Động Phủ Của Sư Tôn – Nhất Vấn Chi – Chương 16: Lang băm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Mỗi Đêm Lẻn Vào Động Phủ Của Sư Tôn – Nhất Vấn Chi - Chương 16: Lang băm

Xích Đan Phong.

Ô Đại Sài hét lên: \”Xích Đan Phong ta có gì không tốt, sao ngươi không muốn ở lại?\”

Nam Nhứ và Ô Đại Sài tranh luận ——

Nói tranh luận cũng không đúng lắm, bởi đây là sự áp đảo một chiều.

Nam Nhứ chỉ cần nói một câu đã đánh thẳng vào điểm yếu của Ô Đại Sài: \”Nếu ngài không cho ta về, sau này ta sẽ không bao giờ luyện đan nữa.\”

Ô Đại Sài suýt nhảy dựng lên, mắt trợn tròn như chuông đồng: \”Ngươi!\”

Nam Nhứ không hề nao núng: \”Dù sao ta vốn là kiếm tu, ta cũng không thích luyện đan.\”

Đúng vậy, nàng không thích luyện đan.

…… Nàng chỉ thích chơi lửa thôi.

Nàng nhận ra Ô Đại Sài rất coi trọng thiên phú của mình, nên nàng bám lấy điểm này không buông.

Sự thật chứng minh, quả nhiên Ô Đại Sài đã thỏa hiệp.

Ô Đại Sài nói: \”Được được được, để ngươi về! Thật là, ở đây một đêm thôi cứ như lão tử sẽ ăn thịt ngươi không bằng.\”

Ô Đại Sài tức tối những vẫn để nàng đi.

Đến khi thấy nàng bước lên tiên thuyền, ánh mắt ông còn mang chút oán giận.

Trên tiên thuyền, Du Duyệt cuối cùng mới dám mở miệng: \”A Nhứ, muội không sợ Ô phong chủ sao? Ông ấy là Nguyên Anh chân quân đấy, muội còn dám cãi tay đôi với ông ấy……\”

Dù sao thì Du Duyệt cũng là dân bản địa ở thế giới này, ban đầu không biết thân phận của Ô Đại Sài thì không sao, một khi biết Ô Đại Sài là Nguyên Anh chân quân, lập tức trở nên dè dặt, ngay cả tính cách xã giao ngưu bức chứng của nàng cũng được tém tém lại.

Trước sức mạnh tuyệt đối, dù khéo ăn khéo nói đến đâu cũng vô ích.

Nhưng Nam Nhứ thì khác.

Thứ nhất, nàng không phải người bản địa của thế giới này, nên căn bản không có nhận thức rõ ràng về thực lực của tu sĩ Nguyên Anh.

Thứ hai, nàng đã gặp những nhân vật đáng sợ, chẳng hạn như Ma Tôn, tu vi Nguyên Anh; hay mấy thuộc hạ bên cạnh Ma Tôn, nàng chỉ nhìn thấy từ xa, tu vi cũng là Nguyên Anh. Hay như Lê Vân, tu vi Hóa Thần……

Nàng mới xuyên qua ngắn ngủn có hai tháng, những tu sĩ Nguyên Anh mà người bình thường cả đời khó gặp được, hoặc chỉ dám đứng từ xa chiêm ngưỡng, trong mắt nàng chẳng khác gì cải thìa mọc khắp nơi.

Gặp nhiều rồi, thì chẳng thấy hiếm lạ.

Nam Nhứ nói: \”Ô phong chủ sẽ không giận đâu, Trúc sư huynh bảo ông ấy là người tốt mà.\”

Du Duyệt nhìn nàng như thể mới quen lại: \”A Nhứ, không ngờ muội……\”

Du Duyệt muốn nói lại thôi.

Nam Nhứ: \”Không ngờ gì?\”

Du Duyệt: \”Không muội còn bắt nạt cả người tốt.\”

Nam Nhứ: \”…… Rõ ràng là ông ấy vô duyên vô cớ kéo ta đi luyện đan.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.