Nam Nhứ ôm trứng trở về tiên thuyền.
Vừa bước vào, nàng đã thấy Lê Vân đứng ngay trước mặt.
Hắn nhìn nàng, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, hơi nhíu mày: \”Sơ Thất?\”
Nam Nhứ lập tức bán đứng nhóc con: \”Không phải ta uống, là Niên Niên uống.\”
Lê Vân trầm mặc nhìn quả trứng trong lòng nàng.
Hắn nói: \”Đã uống…… Thì đã uống vậy.\”
Nam Nhứ trừng mắt nhìn hắn: \”Sư phụ, chàng thật bất công! Sao lại không cho ta uống!\”
Lê Vân kéo nàng ngồi xuống: \”Trước khi nở, yêu thú trứng sẽ tự tìm những thứ cần thiết để giúp mình phá vỏ. Đợi nó nở rồi, sẽ không để nó tùy ý như vậy nữa.\”
Nam Nhứ: \”……\”
Nghe thì có lý, nhưng sao nàng vẫn thấy hơi kỳ lạ.
Tại sao phải uống rượu để phá trứng!
Nàng chọc chọc quả trứng ngâm rượu trong lòng: \”Niên Niên, chừng nào con mới chịu nở đây?\”
Quả trứng ngâm rượu không nhúc nhích, vẫn đang ngủ say sưa.
Nam Nhứ lo lắng nói: \”Sư phụ, nếu Niên Niên mãi không nở thì sao?\”
Lê Vân nói: \”Ta đã hỏi nhị tỷ, Kinh Nhung phải sáu tháng mới phá vỏ.\”
\”Lâu vậy à,\” Nam Nhứ chống cằm, \”Nếu nó không nở sớm, chẳng phải sẽ uống sạch rượu của ta sao.\”
Lê Vân: \”……\”
Hắn nói: \”Ngày mai ta sẽ mua thêm cho nàng.\”
Nam Nhứ lập tức tranh thủ cơ hội: \”Mua nhiều vào nhé, mua hai phần! Một phần cho ta, một phần cho Niên Niên!\”
Lê Vân gật đầu: \”Được.\”
Nam Nhứ: \”Phải bù luôn số rượu của ta đã bị Niên Niên uống mất nữa.\”
Lê Vân đồng ý: \”Ừm.\”
Nam Nhứ cảm thấy hài lòng, lại ôm trứng ngủ tiếp.
Lê Vân nằm xuống bên cạnh nàng, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy nàng. Hắn dựa lại gần, Nam Nhứ liền theo bản năng tìm một vị trí thoải mái, rúc vào lồng ngực hắn.
Nàng hỏi: \”Sư phụ, lúc nãy chàng đi đâu vậy?\”
Nếu không phải Lê Vân ở bên cạnh, nàng chắc chắn sẽ không dám lén đi uống rượu.
Hơn nữa, nếu nàng không phát hiện Niên Niên trốn đi uống rượu, chẳng lẽ Lê Vân cũng không nhận ra?
Sau khi kết đồng tâm khế, nàng có thể cảm ứng đại khái vị trí của Lê Vân.
Nghe nói, theo thời gian, mối liên kết này sẽ ngày càng sâu sắc, thậm chí có thể nhìn thấy đối phương qua cảm ứng. Nhưng hiện tại nàng chỉ cảm thấy Lê Vân ở gần, chứ không biết hắn đang làm gì.
Nam Nhứ tò mò hỏi: \”Chàng đi làm gì thế.\”
Lê Vân nói: \”Mua một số thứ cần thiết để ấp trứng.\”
\”Ấp…… Ấp trứng?\” Nam Nhứ ngốc một chút, \”Ấp trứng cần chuẩn bị gì?\”
Không biết có phải vì Niên Niên ăn quá khỏe, nàng cứ có cảm giác rằng nó không cần ấp, mà sẽ tự phá vỏ rồi chui ra.