Minh Nhật, Em Chết Chắc Rồi! (Đam Mỹ + Huấn Văn) – Chap 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Minh Nhật, Em Chết Chắc Rồi! (Đam Mỹ + Huấn Văn) - Chap 7

Đi rồi cuối cùng cũng đến, cậu cảm thấy con đường về nhà hôm nay bỗng gần một cách lạ thường. Vừa vào đến nhà anh, Khánh Hoàng đã đi thẳng vào phòng khách, Minh Nhật cũng lẻo đẻo theo sau. Minh Nhật vừa quỳ xuống thì Khánh Hoàng lên tiếng:

Tại sao hôm nay em lại đến đó?

Ở nhà buồn chán nên em mới muốn ra ngoài chơi.

Thiếu gì chỗ để chơi, hà tất phải tới nơi phức tạp đó. – anh nhíu mày khó chịu.

Nhưng em lớn rồi, với có phải con gái đâu mà không nên đến đó.

Tôi là ker em, tôi có những quy tắc riêng. – anh ngang ngược chỉ trích..không cho cậu cơ hội biện minh.

Minh Nhật bị chặn họng liền câm nín, không biết nên cãi anh thế nào…là cậu chịu làm kee của người ta mà.

Em sai rồi, anh phạt em đi. – biết không cãi được nên cậu đành nhượng bộ.

Qua phòng tôi lấy roi mây đến đây. – Anh lạnh giọng ra lệnh.

Minh Nhật quay đầu vào phòng lấy roi mây cho anh. Lấy xong cậu trở lại quỳ ngay ngắn, dâng chiếc roi mây mỏng nhẹ nhưng lạnh lẽo kia lên trước mặt anh. Khánh Hoàng cầm lấy roi mây quật vài cái vào không khí rồi ra lệnh cho cậu:

Lên sofa kia nằm sấp xuống, quần cởi!

Minh Nhật liền làm theo, đến sofa ngay góc tường nằm xuống, quần cởi xuống tới đầu gối lộ ra đôi mông trắng nỏn mềm mịn…nhưng có vài vết hồng hồng do vết thắt lưng lúc nãy. Khánh Hoàng cầm roi đặt ngay mông Minh Nhật hỏi một câu:

Muốn bao nhiêu roi đây hả?

Em hông biết, anh quyết định đi.

Tôi muốn em ra số roi. – anh nghiêm nghị ra lệnh.

Minh Nhật ảo nảo, muốn cậu ra số roi chẳng khác gì làm hại cậu chứ, ra ít thì bị gấp đôi, ra nhiều thì không chịu nổi. Đang phân vân thì Khánh Hoàng từ trên vọng xuống, giọng mang vài phần không kiên nhẫn:

Mau lên…em có phải rùa đâu mà chậm chạp thế.

30 roi thôi được không anh…lúc nãy anh đánh không ít rồi. – biết không trốn thoát nên câu đành cầu xin được giảm tội.

60 roi.

Ơ..anh nói em ra giá mà. – cậu uất ức cãi lại.

Tôi nói em ra giá…chứ tôi đâu nói sẽ nghe theo em. – anh ngang nhiên nói một câu tỉnh bơ.

Cậu thật muốn khóc ra nước mắt mà…

\’chát…chát…chát…chát…ưm..chát…chát…chát…chát…chát…chát\’ Anh không nói gì, chỉ giơ tay hạ xuống từng roi chắc nịt. Tiếng roi xé tan không gian yên tĩnh chạm vào da thịt làm mông đỏ ứng lên.

\’chát…chát…ưm..chát…chát…chát..ưm…chát…chát…chát…chát…chát\’ Do lúc nãy bị đánh không ít nên giờ đánh làm cảm giác đau hơn rất nhiều.

\’chát…ưm..chát…chát…chát..aa…chát…chát…chát..đau mà anh…chát…chát…chát..ưm\’ Hai lông mày nhíu chặt lại với nhau, hai bông mông sưng lên như hai tảng núi, bầm tím lên một mảng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.