Mấy ngày trôi, Milk vừa nằm trên giường bệnh vừa đếm ngày được rời khỏi nơi ngột ngạt này… Cứ như thế này thì sướng hơn ở trong tù một chút chứ bao nhiêu, cứ như một con chim đang bị nhốt trong lòng vậy. Đi đâu cũng không cho, nếu bước ra khỏi giường, mấy bà chị y tá gặp là la oai oái lên ngay. Nhiều lúc muốn trốn khỏi viện nhưng thấy cái camera trên góc phòng lại thôi.
Lạ thật, mấy ông bác sĩ cách khoảng 1, 2 ngày là đến kiểm tra này nọ ngay. Nếu bị đánh đến mức nào đó ghê lắm cũng bị bầm dập hay gãy xương vài chỗ, hà cớ gì phải đi hỏi rồi kiểm tra đủ thứ liên quan đến cái đầu và ký ức của mình như vậy. Làm cứ như mình dính bệnh gì nguy hiểm không bằng…
Thấy cũng hơi nghi, nhưng Milk vốn vô tư phóng đãng…bệnh gì thì bệnh, chết cũng chẳng sợ a.
Hãy câu mong cho ai đó xuất hiện và mang Milk rời khỏi thế giới đây đau thương này đi, gia đình, người thân,…cho đến bản thân Milk cũng rất tự ti vì mình khá là rủi phận.
Nói thế thôi, chứ gương mặt Milk được xứng là trên vạn người mà dưới một người đấy chứ. Mi cong và dài, có chung một màu đen huyên với mái tóc bóng không một lần thuốc nhuộm chạm đến, còn cả làn da cũng trắng không tì vết nữa, đôi mắt to tròn và đôi môi trái tim đỏ xinh không thể không kể…
Nói chung, Milk đã là một mỹ nhân luôn đấy chứ nhỉ? Chỉ tiếc cái là cô ấy quá manly, ngoài những bộ quần áo kín mít ra thì chỉ vỏn vẹn những bộ hệt như nam nhân mặc. Nếu không phải một lòng một dạ với Sana, có lẻ bây giờ đã được chục cô mê đắm mê đuối vì chuẩn soái tỷ mất rồi.
Đang miên man suy nghĩ đến chuyện tương lai và quá khứ, Milk khẽ nhướn mày khi cánh cửa phòng được mở bởi ai đó. Người bước vào tạo ra tiếng cốp cốp do đôi dày cao gót cổ cao va chạm với mặt sàn của bệnh viện. Cái nữ nhân yểu điệu như vậy mà Milk thân thuộc chỉ có một người mà thôi, không cân liếc mắt cũng biệt là ai, lòng vẫn bồi hồi.
\”Love, hôm nay đến thăm chị à?\”
\”Milk, tôi có nghe y tá nói rằng chị làm loạn trong đây?\” Love đóng cửa rồi chau mày khó chịu, bắt cái ghế ngay cạnh giường để ngồi.
\”…Làm loạn? Chẳng phải chị rất ngoan sao~\” Milk ra vẻ đáng yêu, bắt đâu làm trò. \” Love à, cho chị về nhà được không? Ở đây ngột ngạt lắm a?\”
\”Ồ, tôi tưởng chị thích ở đây sờ mông các cô y tá?\” Love gằn mạnh từng chữ, khiến người ta mắc cười vì trông nàng ấy bây giờ không khác gì đang \’ghen\’ người tình với các cô gái khác.
\”Ai? Ai? Ai sờ?!! Nè nè, em đang nói gì thế?\”
\”Họ nói với tôi, chị ngoài sờ mông ra còn tấy mấy ngực người ta nữa…thật luôn à?!\”
Có phải mấy bà chị y tá đó thèm được sàm sỡ hay không mà bịa ra cái chuyện động trời đó? Hoặc là lộn số phòng của Milk với ai đó nên kể nhầm? Milk định nói rằng mình không có, nhưng thấy Love có thái độ kia nên cũng cành thích thú mà chọc giận nàng ấy.
\”Love, em không thấy ở đây rất cô đơn sao? Mà các cô ấy có những cặp mông rất căng chắc luôn nha, khi vỗ rất thoả mãn lòng bàn tay!\”