love trở về từ châu âu, cuộc sống dần trở lại quỹ đạo vốn có. em tiếp tục công việc giảng viên tại đại học quốc tế thành phố hồ chí minh, mang theo những kinh nghiệm và góc nhìn mới từ chuyến đi vừa qua. nhịp sống bận rộn khiến em không còn nhiều thời gian để đắm chìm trong những chuyện đã cũ, nhưng đôi khi, vào những khoảnh khắc bất chợt, hình ảnh milk vẫn lướt qua tâm trí em như một bản nhạc đã thuộc nằm lòng. không còn đau đớn hay dằn vặt, chỉ đơn thuần là một ký ức đẹp mà em từng nâng niu.
cho đến một ngày nọ.
trời sài gòn oi bức, mặt trời nghiêng bóng trên những hàng cây. love vừa hoàn thành tiết giảng cuối cùng trong ngày, thu dọn giáo án và chuẩn bị rời lớp thì điện thoại rung lên. một tin nhắn từ số lạ.
\”em có rảnh để gặp chị không? chị đã về việt nam rồi. có một số chuyện chị muốn nói với em. không phải vì muốn níu kéo, chỉ là muốn gặp lại em một lần nữa. nếu em không muốn, chị không trách đâu.\”
bàn tay em khựng lại trên màn hình điện thoại. một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào lồng ngực. em nhìn chằm chằm vào tin nhắn, tim đập nhanh hơn một nhịp.
đã bao lâu rồi kể từ lần cuối cùng em nghe tin về milk?
em siết chặt điện thoại trong tay, tâm trí thoáng hiện lên những hình ảnh cũ. suma, những buổi tối muộn bên ly cà phê, những cái chạm tay ngập ngừng, những lời từ chối dứt khoát mà em đã nói với chị.
đáng lẽ, mọi thứ nên kết thúc từ lâu rồi.
vậy mà tại sao, chỉ một tin nhắn đơn giản lại có thể khiến lòng em chênh vênh đến thế?
love hít một hơi thật sâu, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím. rồi dừng lại.
em không biết liệu mình có nên trả lời hay không.
có nên gặp lại milk thêm một lần nữa không.
trước khi có thể quyết định, em ngồi xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ lớp học. trời đã ngả chiều, ánh nắng yếu dần, những tia sáng cuối cùng của ngày len lỏi qua khung cửa, trải dài trên mặt bàn gỗ. em siết nhẹ điện thoại trong tay, rồi cuối cùng gõ một dòng tin nhắn đơn giản:
\”để em suy nghĩ đã nhé.\”
hôm sau, sau giờ giảng, love không về thẳng nhà mà ghé vào một quán cà phê nhỏ nằm nép mình giữa lòng thành phố. đó là một nơi cũ kỹ nhưng thanh bình, với những chiếc bàn gỗ đã sờn, ánh đèn vàng dịu nhẹ và mùi hương cà phê rang thoang thoảng trong không khí.
quán vắng khách, chỉ có vài người ngồi lặng lẽ ở góc xa, không gian tĩnh lặng đến mức em có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ khẽ nhích từng nhịp. love gọi một ly bạc xỉu, rồi chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố nhỏ bên ngoài.
vừa yên vị trên chiếc ghế gỗ, chuẩn bị mở sách để đọc thì ánh mắt em vô tình dừng lại ở một góc quán. hình bóng ấy quá quen thuộc.
milk.
chị ngồi một mình, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà chiếu nghiêng trên gương mặt chị, vẽ nên một đường viền mềm mại nhưng cũng đầy khoảng cách.