ngày thứ ba ở suma bắt đầu khi ánh nắng sớm mai len qua rèm cửa khách sạn, mang theo cái nóng dịu nhẹ của mùa hè. love trở mình trên giường, cơn mệt mỏi từ hai ngày trước dường như đã tan biến. em cầm điện thoại, lướt qua những tin nhắn cũ, đầu óc chậm rãi tua lại mọi chuyện đã xảy ra. một phần trong em vẫn chưa thể tin rằng mình đang ở đây, tại nhật bản, cùng với milk sau ngần ấy năm. chần chừ vài giây rồi em nhắn tin cho milk:
\”chị dậy chưa? ra biển với em không?\”
tin nhắn vừa gửi đi thì điện thoại đã rung lên với phản hồi từ milk:
\”em xuống sảnh đi, chị đang đợi rồi đây.\”
love có chút ngạc nhiên khi milk dậy sớm như vậy. em vội vàng chuẩn bị rồi nhanh chóng xuống sảnh. vừa bước ra khỏi cửa khách sạn đã thấy milk đứng đó, tay cầm hai ly cà phê, nụ cười nhẹ nhàng điểm trên môi.
\”ngủ ngon không?\” milk hỏi, đưa cho love một ly.
love đón lấy, nhấp một ngụm, vị đắng nhưng ấm áp len lỏi vào cổ họng. \”cũng tạm, nhưng may có ly cà phê này cứu em khỏi cơn ngái ngủ.\”
họ cùng nhau đi bộ dọc bờ biển suma, một trong những bãi biển đẹp nhất của kobe. không khí buổi sáng trong lành, mang theo hương vị biển mặn mà. sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ cát, tạo thành bản nhạc nền dịu dàng cho cuộc trò chuyện của họ.
\”chị đã dậy từ khi nào thế?\” love hỏi, mắt hướng về phía chân trời nơi mặt trời đang dần nhô lên từ biển cả.
\”từ năm giờ sáng. chị đi dạo một chút rồi nghĩ rằng sẽ vui hơn nếu uống cà phê sáng với em.\” milk trả lời, giọng nói bình thản nhưng ẩn chứa sự quan tâm.
họ tiếp tục bước đi, bước chân chậm rãi như muốn cảm nhận trọn vẹn từng khoảnh khắc. câu chuyện dần kéo về những ký ức cũ, từ những ngày còn học cấp ba đến mùa hè sau khi tốt nghiệp.
\”em còn nhớ lần chúng ta đi vũng tàu không?\” milk bất chợt hỏi, ánh mắt xa xăm nhìn ra biển.
love bật cười, nhẹ nhàng gật đầu. \”nhớ chứ. em còn càu nhàu suốt vì cát dính đầy chân, còn chị thì cười lăn lộn vì bị sóng đánh ướt hết quần áo.\”
milk cũng bật cười theo. \”ừ, còn lúc đi lạc nữa.\”
họ ghé vào một quán ăn nhỏ ven biển để thưởng thức bữa sáng. quán đơn giản với những chiếc bàn gỗ đã bạc màu vì thời gian và hơi muối biển. love chọn một phần bánh mì kẹp hải sản, còn milk gọi cá nướng. bữa sáng diễn ra trong sự yên bình, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng gió biển lùa qua ô cửa sổ.
sau đó, họ rảo bước đến cảng biển, nơi những chiếc thuyền đánh cá đậu san sát nhau. khu cảng yên tĩnh, chỉ có vài người dân địa phương đang chuẩn bị cho chuyến ra khơi. love hít sâu, cảm nhận sự thanh thản mà nơi này mang lại-giống như một khoảng lặng hiếm hoi giữa dòng đời vội vã.
\”chị có bao giờ nghĩ rằng chúng ta sẽ quay lại cùng nhau không?\” love bất giác hỏi, mắt vẫn dõi theo những con thuyền đang nhấp nhô trên mặt nước.
milk khẽ cười, giọng nói thoáng chút đượm buồn. \”chị chưa từng nghĩ đến, nhưng cuộc sống đôi khi mang đến những điều bất ngờ mà mình không thể đoán trước.\”
họ tiếp tục đi, nói về những gì đã trải qua, những gì đã thay đổi và cả những điều chưa từng nói ra. love kể cho milk nghe về những ngày tháng vật lộn với chương trình thạc sĩ, những áp lực khi giảng dạy và những đêm dài thức trắng để hoàn thành luận văn. milk cũng chia sẻ về cuộc sống ở nhật, về cách chị đã vượt qua khó khăn để thực hiện ước mơ mở tiệm bánh của mình.
buổi chiều, họ leo lên một ngọn đồi gần biển để ngắm hoàng hôn. nơi đây không quá cao, nhưng từ đây có thể thu trọn cả đường chân trời vào tầm mắt. mặt trời dần khuất sau mặt biển, bầu trời chuyển từ xanh nhạt sang cam ấm, rồi đỏ rực, cuối cùng nhường chỗ cho sắc tím thẫm. khung cảnh đẹp đến mức khiến cả hai đều lặng người.
\”có lẽ đây là lần đầu tiên em thấy hoàng hôn đẹp như vậy.\” love khẽ nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi đường chân trời.
milk nghiêng đầu, mỉm cười. \”chắc tại mình ngắm cùng nhau.\”
sau khi mặt trời hoàn toàn biến mất, họ quay về khách sạn. bước chân chậm rãi, như muốn kéo dài thêm chút thời gian bên nhau. milk có vẻ vui, nhưng đôi mắt chị vẫn ánh lên một nỗi buồn man mác. khi đến trước cửa khách sạn, chị dừng lại, nhìn thẳng vào mắt love.
\”hôm nay thật dài nhưng cũng rất đáng nhớ.\” milk nhẹ giọng nói.
love khẽ gật đầu, đáp lại ánh mắt ấy. \”em cũng nghĩ vậy. chị ngủ ngon nhé, mai gặp lại.\”
\”ngủ ngon, em.\”
milk đứng đó, dõi theo bóng love khuất dần sau cánh cửa. trong lòng chị, có điều gì đó lướt qua như một cơn gió nhẹ-không quá rõ ràng nhưng cũng chẳng thể bỏ qua. nhưng rồi chị hít sâu, nhủ thầm:
\”mình vẫn còn bốn ngày nữa.\”
chị xoay người bước đi, lòng nhẹ nhõm hơn một chút, tự hứa sẽ tận hưởng từng khoảnh khắc còn lại bên em.
đêm xuống, love trở về phòng, nằm dài trên giường, mắt nhìn trần nhà, đầu óc vẫn miên man với những suy nghĩ về ngày hôm nay.
mỗi lần chị thả vài câu tán tỉnh, em lại có chút bối rối, nhưng rồi cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chỉ cười nhẹ hoặc tìm cách lái câu chuyện sang hướng khác. em không muốn tỏ ra yếu đuối, cũng không muốn để lộ rằng mình vẫn còn bị ảnh hưởng bởi chị.
những ký ức cứ thế ùa về, từng khoảnh khắc đều rõ ràng đến mức khiến em không thể nào quên. em tự hỏi-liệu mọi thứ có thể thay đổi không? liệu vẫn còn một cơ hội nào đó cho họ không?
nhưng rồi em chỉ khẽ mỉm cười, tắt đèn, chìm vào giấc ngủ với những suy nghĩ vẩn vơ ấy. ngày mai sẽ là ngày thứ tư ở suma. biết đâu, sẽ có điều gì đó mới mẻ và đặc biệt hơn.