[Mau Xuyên] Bẻ Cong Hắc Hoá Vai Ác – Chương 96: Hung ác bệ hạ trong lòng ngực sủng (36) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 11 lượt xem
  • 9 tháng trước

[Mau Xuyên] Bẻ Cong Hắc Hoá Vai Ác - Chương 96: Hung ác bệ hạ trong lòng ngực sủng (36)

Vườn cây được chỉnh sửa chăm sóc xinh đẹp nay đã trở thành một mảnh biển lửa, dấu vết chiến đấu cùng với vết máu trộn lại với nhau tạo thành một mảnh hỗn độn.

Hắn phát điên chạy vào trong tẩm điện, trên giường có dấu vết của kiếm, một kiếm kia khiến Giang Càn Bắc khống chế được nội lực quanh thân mà tản ra uy áp như sóng lớn.

Trong tức khắc này cây cối xung quanh đều vì thế mà bị đẩy ngã.

Đám ám vệ bị chấn đến thất khiếu đổ máu, mạnh mẽ phong bế tâm mạch quỳ đến trước mặt Giang Càn Bắc.

\”Chủ nhân, tiểu điện hạ bị các tử sĩ bắt cóc hướng tới thành tây đi, thuộc hạ vô năng thỉnh chủ nhân trách tội.\” Ám vệ cắn răng, lại vẫn là ức chế được khóe miệng chảy ra máu.

Tử sĩ kia ước có một trăm người không sợ đao thương, chỉ ôm tâm thái không từ sống chết chạy đi đoạt lại người.

Sau khi tiểu điện hạ bị bọn họ bắt cóc, vì phòng ngừa thương đến tiểu điện hạ nên bọn họ tấn công liền càng thêm bó tay bó chân, lúc này mới tạo thành cục diện như giờ.

Thành tây? Lệ khí trong người Giang Càn Bắc nổi ra cuồn cuộn, hắn bóp chặt cổ họng của ánh mắt vệ: \”Nếu vậy thì ngươi liền lấy chết đền tội đi.\”

Ám vệ không có tiếng động, Giang Càn Bắc nhấc chân liền hướng tới thành tây bay đi, sàn nhà ngọc thạch trong tẩm điện chính bị cổ nội lực chấn đến nứt hư để lại một cái hố to.

\”Dám trộm chí bảo của cô, cô liền muốn giết các ngươi đến hồn phi phách tán, vĩnh thế không được siêu sinh.\” Tóc Giang Càn Bắc rối tung, một thân hắc y hơi hơi lỏa lồ, mờ mờ ảo ảo lộ ra cơ bụng, cả người tựa như Tu La.

Hắn đứng cầm kiếm nhìn như người bị ép đến phải đứng trên mép đá cùng với Thời Nhiên đang hôn mê được hắn ôm trong ngực.

Tử sĩ không có sợ hãi, hắn thanh âm thô lệ mà khó nghe như là bị đao cắt không biết bao nhiêu lần, rách nát đến khó có thể lọt vào tai.

Sở dĩ xưng là tử sĩ vì sớm đã vứt bỏ tánh mạng tôn nghiêm, hoàn toàn trở thành công cụ hoàn thành nhiệm vụ cho chủ nhân.

\”Chủ nhân đã ra lệnh chết, nếu là chính mình tao ngộ bất trắc, đứa nhỏ bên người Giang Càn Bắc hẳn phải chết.\”

Nói xong hắn trực tiếp đem Thời Nhiên ném xuống huyền nhai.

\”Nhiên Nhi!!!\” Một khắc kia , Giang Càn Bắc cơ hồ là tí mục dục nứt, thân thể thế nhưng đầu óc còn nhanh một bước, phi thân liền phải đi xuống tiếp được Thời Nhiên.

Tử sĩ lấy thân thể làm tường, đón nhận mũi kiếm của Giang Càn Bắc.

Thanh âm vũ khí lạnh đâm vào da thịt bị vô hạn mở rộng, Giang Càn Bắc một chân đem người đá văng ra tựa như đang xem rác rưởi.

Tử sĩ ngã trên mặt đất, hắn mặt vô biểu tình, thanh âm lại từng câu từng chữ thọc đầu quả tim Giang Càn Bắc.

\”Không còn kịp rồi… Hắn… Hẳn phải chết không thể nghi ngờ…\” Nhắm mắt lại, ám vệ cuối cùng phun ra một câu: \”Chủ nhân… Nhiệm vụ đã hoàn thành.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.