Tóc Thời Nhiên mềm mại quét ở cổ Giang Càn Bắc có hơi ngứa.
Giang Càn Bắc giơ tay vuốt đầu Thời Nhiên đem toàn bộ tâm tư đen tối kia dấu hết ở dưới mắt không hề lộ ra mảy may.
\”Tiểu ca ca, Nhiên Nhiên thoại bản xem xong rồi, có thể hay không lại xem mấy quyển nha?\” Thời Nhiên vẻ mặt lấy lòng mà nhìn Giang Càn Bắc, không tiếng động làm nũng.
Nhớ lại những màu vàng phế liệu trong sách, sắc mặt Giang Càn Bắc đột nhiên trầm xuống: \”Cô cho ngoan nhãi con tự mình chọn.\”
Hai ám vệ bị phạt viết đột nhiên run bần bật, bọn họ hai mặt nhìn nhau cuối cùng an tĩnh như gà mà tiếp tục viết phạt tiếp.
Phải, ảo giác ảo giác, đều là ảo giác.
…………
Kiều Vũ Ngưng làm giấc mộng, trong mộng hết thảy phảng phất giống như hiện thực, chân thật đến làm người lệnh nhân tâm kinh.
Trong mộng nàng là công chúa Nam Quốc bị hoàng đế Nam Quốc phái tới cùng Khang Quốc làm công cụ giao hảo, ngày sau là muốn trực tiếp gả cho hoàng tử Khang Quốc củng cố chính trị.
Tuy rằng gọi là công chúa nhưng là Kiều Vũ Ngưng cũng không chịu sủng ái cùng coi trọng, nàng chỉ là làm một cái người trong suốt mà hèn mọn tồn tại.
Sinh nhật mười lăm tuổi thì bị người cố ý đẩy xuống hồ nước suýt nữa chết đuối, cuối cùng bị người cứu lên thoát chết, mà người cứu nàng là Thái Tử…
Sau lại nàng lại lần nữa chịu khổ hãm hại, lâm vào chết giả bị người đẩy vào sông rồi nàng theo dòng nước phiêu đến hạ du, bị một hộ nông gia cứu.
Bởi vì độc khó giải trừ nên Kiều Vũ Ngưng mất đi ký ức.
Con trai trưởng của người cứu nàng biết chút y thuật, cứu Kiều Vũ Ngưng sau liền dạy nàng hái thảo dược học y thuật.
Kiều Vũ Ngưng vì báo đáp bọn họ ân cứu mạng liền lưu tại nơi này, bắt đầu đi theo trưởng tử lên núi hái thuốc kiếm tiền xem bệnh cho người trong thôn.
Thẳng đến nàng có một lần lên núi hái thuốc gặp được một nam nhân cả người trọng thương.
Nghĩ lại tới nơi này khiến Kiều Vũ Ngưng rùng mình.
Nàng gặp được không phải người khác, đúng là cái tàn nhẫn độc ác giết người không chớp mắt Giang Càn Bắc.
Trong mộng nàng sắc thuốc băng bó tốt cho Giang Càn Bắc, cuối cùng áo ngoài của chính mình đáp ở trên người Giang Càn Bắc rồi nghênh ngang mà đi.
Nàng m*n* hoài nghi đầu óc của mình trong mộng bị lừa đá, thấy Giang Càn Bắc không chạy còn băng bó cho người ta? Hai người bọn họ không phải nên cảm thấy có một người nên chết đi sao?!
Mới vừa đẩy cửa ra, Kiều Vũ Ngưng liền thấy Tiêu Yến Tu cùng Nghiêu Viên ở trong viện.
Tiêu Yến Tu nghiêng đầu, nhướng nhướng chân mày: \”Nhà xí chà xong rồi sao?\”
Trong nháy mắt kia, mặt Tiêu Yến Tu cùng trong mộng mỗ một cái cảnh tượng trung xuất hiện mặt đột nhiên trùng hợp ở cùng nhau không kém mảy may.