Thời Nhiên nhào vào trên người Giang Càn Bắc bẹp bẹp hôn lên.
Giang Càn Bắc tự nhiên cầu mà không được, hắn nhắm mắt lại tùy ý tiểu gia hỏa ở trên mặt chính mình hôn lung tung, ngẫu nhiên còn sẽ khẽ cười một tiếng.
【 Nhiên Nhiên, thu liễm một chút! Ngươi như vậy về sau khẳng định hắn sẽ bắt nạt ngươi! 】
Bá Thiên cảm nhận được chính mình đang ở bị một lực mạnh mẽ nào đó lôi kétrong liền vội vàng kêu Thời Nhiên.
Thời Nhiên ngây thơ mà chớp chớp mắt: \”Tiểu ca ca vì cái gì muốn bắt nạt ta nha? Hắn mới luyến tiếc đâu, Bá Thiên thúc thúc chớ có lừa Nhiên Nhiên!\”
Bá Thiên còn muốn nói thêm gì đó nhưng lại vẫn là bị lực mạnh mẽ đó cuốn đi.
Tiểu ca ca của ngươi ước gì về sau dùng sức mà bắt nạt ngươi, càng luyến tiếc càng bắt nạt!
Cái gì mà đau lòng đến rớt nước mắt đều là lời nói dối! Chính hắn bắt nạt đến ngươi khóc hắn còn vui chết!
Trong lòng Bá Thiên như có dao nhỏ mà nhanh chóng nói một đồng, kết quả một câu cũng chưa có thể truyền cho Thời Nhiên, cuối cùng chỉ có thể thở dài một hơi.
Cầu xin con ta cẩn thận để tâm chút a! Hắn thật sự mệt mỏi!!
【 còn có tâm tình mà thở dài? 】
Âm thanh máy móc lạnh băng đột ngột mà từ đỉnh đầu truyền đến.
Bá Thiên ngẩng đầu, trực tiếp nhìn thấy đôi mắt của cấp trên ngay tức khắc bị dọa run run.
Hắn đứng lên vừa lăn vừa bò liền phải chạy, kết quả mới vừa nâng chân lên thì cả người đã bị định tại chỗ không thể động đậy.
【 ta đ**, lại tới?! 】
Bá Thiên vẫn duy trì động tác nhấc chân đó, toàn bộ hệ thống đều cực kỳ xấu hổ.
【 Lúc trước đã cảnh cáo ngươi, không thể sử dùng sức mạnh ở bên ngoài vị diện, thời gian càng lâu ngươi liền sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt. 】 nam nhân nhéo cằm Bá Thiên, ánh mắt lạnh băng ẩn chứa tức giận, 【 ngươi đây là nghe không hiểu sao? 】
Bá Thiên bị ánh mắt của cấp trên làm sợ tới mức run run, hắn căng da đầu tranh luận.
【 ta không có khả năng nhìn Thời Nhiên bị thương a, làm không được! 】
Ngón tay nam nhân dần dần niết môi Bá Thiên, hơi hơi dùng sức mà vuốt ve, trong âm thanh máy móc mang theo không nhà thông thái khí lạnh nhạt.
【 vì hắn mà chết, đáng giá sao? 】
Bá Thiên muốn bỏ ngón tay ra khỏi môi nhưng lại không thể động đậy, hắn đơn giản bất chấp tất cả.
【 nếu là có thể bảo vệ hắn, ta cũng nhận. 】
Không khí tựa hồ ở trong nháy mắt đông lạnh, nam nhân khẽ cười một tiếng, đó là một loại cười không hề có tình cảm càng như là trào phúng.
【 thực tốt, vậy vì chính hành động của ngươi mà trả một cái giá lớn đi. 】
Nói, nam nhân trong tay lấy ra một cây gậy nhỏ màu đen.