Thời Nhiên chỉ là xoắn hắn đầu nhỏ, tựa hồ đối Giang Càn Bắc nói có chút khó hiểu.
\”Chẳng lẽ còn có thể thêm đồ ăn sao? Ta đây muốn ăn bún thịt!\”
Nguyên lai chỉ nghe bà nội nói đặc biệt ăn ngon, nhưng là Thời Nhiên trước nay không ăn qua, hiện tại tiểu ca ca nói có thể hứa nguyện, vậy hắn liền phải mỗi ngày đều ăn no no!
Giang Càn Bắc bỗng nhiên thấp giọng nở nụ cười, thanh âm từ lồng ngực bắt đầu chấn động, Thời Nhiên dán hắn ngực, tê tê dại dại, chọc người cực kỳ.
Thời Nhiên nhìn mặt Giang Càn Bắc xem đến ngây ngốc.
\”Ngoan nhãi con ngoan ngoãn đãi ở bên cô, cô tất nhiên mỗi ngày đều đem ngươi dỗ đến no no.\” Giang Càn Bắc gãi cằm Thời Nhiên, đối với miệng nhỏ kia mổ một ngụm.
Ngọc đẹp của hắn, chờ một chút… Quá chút thời gian hắn sẽ bị chính mình dưỡng càng thêm tinh xảo.
Ám vệ ngoài cửa nghe thấy tiếng cười trong phòng, ô áp áp mà đổ một mảnh, mọi người mang theo mặt nạ, ngươi xem ta ta xem ngươi.
Tình huống gì a? Chủ tử cười? Chẳng lẽ là ám hiệu mới gì sao? Chủ tử có phải hay không có nguy hiểm?!
Nghiêu Viên ngồi xổm trên cây sàn xe vững như Thái sơn.
Hoảng cái gà con? Tiểu điện hạ ở bên trong, chủ thượng không cười liền có quỷ.
Làm một tay ám vệ thủ tịch, Nghiêu Viên bình tĩnh đến giống như một bí thư chi bộ của một thôn, vẫy vẫy tay.
\”Ngồi xổm cứ các ngươi, hiện tại đi vào một hồi phải bị đại gia hỏa nâng ngươi ra tới, nghiêm trọng gật đầu mà phải đắp lên vải bố trắng.\”
Đám ám vệ trên nóc nhà tức khắc tắt đèn, một đám lựa chọn giả chết.
Bọn họ còn phải vì chủ tử mà ra hiệu lực, bọn họ không thể chết được.
Thời Nhiên súc ở trong lòng ngực Giang Càn Bắc tựa hồ lại có chút mệt nhọc.
Hắn ngữ khí mềm mại thuận theo, mượt mà cằm cọ cọ Giang Càn Bắc lộ ra mảnh ngực nhỏ, tìm cái vị trí thoải mái sau, nhẹ nhàng nói: \”Nhiên Nhiên muốn bồi tiểu ca ca, tiểu ca ca phải vui vẻ nga, Nhiên Nhiên chính là cái hỗn ăn hỗn uống tới.\”
Giang Càn Bắc vuốt đầu mềm Thời Nhiên, hương ngọt trên người bạn nhỏ làm hắn vốn bởi vì thần kinh căng thẳng bị bạo ngược vì bạn nhỏ bị bắt nay được đến giảm bớt.
\”Vậy ngoan nhãi con cần phải nhớ rõ lời nói hôm nay chính mình nói ra.\”
Hắn ngữ khí thực trầm, trong ánh mắt bịt kín gần như bệnh trạng bướng bỉnh, so với mây đen u ám che trăng ở bên ngoài tới càng thêm áp lực.
Ở trong mắt Đức phi thì hắn là công cụ tranh sủng của bà, bởi vì không chiếm được sủng ái của hoàng đế mà trở thành khí tử.
Với hoàng đế mà nói, hắn lúc sinh ra mệnh là mang chết, chỉ biết thiệt hại cái hắn gọi là long khí, làm hắn căn cơ giang sơn không xong thất vách tường, cho nên ở chiến loạn khi hắn một cái khí tử, phát huy ra tác dụng cuối cùng của bản thân là làm hạt nhân bị trục xuất địch quốc.