Mặt Thời Nhiên đỏ lên, hắn buông ra tay ôm Lục Trầm cúi đầu nắm góc áo ngủ.
Hắn có phải hay quá không lễ phép a……
Lục Trầm thấy tiểu gia hỏa quẫn bách lại co quắp nhưng lại rất trấn định tự nhiên mà cầm khăn lông tiếp theo giúp hắn lau tóc.
Lục Trầm Cầm lấy máy sấy tóc khớp xương ngón tay rõ ràng xen kẽ ở tóc mềm trên đầu Thời Nhiên, mùi thơm dầu gội cùng với mùi sữa dễ ngửi cực kỳ.
Nhìn tiểu gia hỏa thổi đến xoã tung tóc, Lục Trầm đứng dậy đem máy sấy tóc thả lại tại chỗ rồi rời đi phòng ngủ.
Thời Nhiên liền như vậy ngồi quỳ ở trên giường, ngơ ngác mà nhìn Lục Trầm rời đi có chút không biết làm sao.
\”Bá Thiên thúc thúc… Cái này tiểu ca ca có phải tức giận hay không nha?\”
Thời Nhiên ôm chặt đầu gối nhẹ nhàng hỏi Bá Thiên, nhưng đáp lại câu trả lời là một mảnh tĩnh mịch.
Thời Nhiên có chút bất an mà nắm chặt góc áo.
Nếu tiểu ca ca không cần hắn vậy hắn nên đi đâu nha? Nếu bị bắt trở lại phải làm sao bây giờ nha?
Lục Trầm mang theo hộp thuốc trở về liền thấy bạn nhỏ ngồi ở trên giường khóc nức nở, bả vai gầy yếu run lên nhìn rất đáng thương.
\”Khóc cái gì?\” Lục Trầm để hộp thuốc ở một bên rồi nhẹ nhàng bế lên bạn nhỏ, bàn tay tuy mới lại nhưng lại vỗ nhẹ lưng như dỗ dành trẻ nhỏ.
Thời Nhiên nắm chặc phía sau lưng Lục Trầm giọng mũi dày đặc mang theo thành khẩn: \”Tiểu ca ca, ta sẽ không làm nũng nữa, có thể đừng đuổi ta đi được không? Ta không muốn bị bắt trở về lại bị tiêm……\”
Tay Lục Trầm vỗ phía sau lưng Thời Nhiên dừng lại, hắn kéo Thời Nhiên ra kéo khuon mặt nhỏ nhẹ nhàng lau nước mắt.
\”Làm nũng vốn là quyền lực của trẻ nhỏ.\”
Càng huống chi bạn nhỏ này làm nũng lên hắn càng thích.
Mềm mại như mèo nhỏ.
Thời Nhiên ngừng khóc, con ngươi mang theo sương mù mà không ngừng nhìn Lục Trầm: \”Tiểu ca ca sẽ không đuổi ta đi sao?\”
\”Ngươi liền ngoan một chút liền có thể ở lại đây.\” Lục Trầm sờ đầu Thời Nhiên lại mềm lại thơm khiền áp lực trong lòng hắn bắt đầu giảm xuống.
Để lại bạn nhỏ này bên người làm giải buồn cũng không tệ.
\”Ngày mai mang ngươi đi kiểm tra cơ thể một chút.\” Lục Trầm mở hộp thuốc dùng cái nhíp kẹp miếng bông gòn chấm vào povidone rồi nhẹ nhàng lau đầu gối Thời Nhiên.
Thời Nhiên cảm thấy đau đớn có chút tê dại nên không thoải mái mà lùi về phía sau nhưng lại bị Lục Trầm nắm được trở về.
\”Không được trốn.\”
Thời Nhiên chịu đau miệng nhắm chặt.
Lúc Thời Nhiên té xuống quả thật cũng không nhẹ khiến cậu trực tiếp cọ rớt một lớp da nên lúc sát trùng đặc biệt đau.
Lục Trầm cẩn thận băng bó cho Thời Nhiên xong liền đem hộp thuốc để lại trong phòng khách.
Thời Nhiên ngơ ngác nhìn đầu gối được băng gạc cẩn thận, trong đầu hiện lên hình ảnh nào đó nhưng lại quá nhanh không nhìn rõ là cái gì.