[Markhyuck] Suit Và Pyjama (Hoàn) – Chương 18. Lý Đông Hách là đồ thảm hại – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 19 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Markhyuck] Suit Và Pyjama (Hoàn) - Chương 18. Lý Đông Hách là đồ thảm hại

Lý Đông Hách là đồ thảm hại.

________

Lý Mã Khắc không muốn để Lý Đông Hách trở về Lý gia, thế nhưng nhìn thái độ bài xích của Lý Đông Hách, Lý Mã Khắc nghĩ vẫn nên cho cậu thời gian bình tĩnh lại.

Chỉ là thời gian hai người \”cần không gian riêng\” lâu hơn Lý Mã Khắc tưởng tượng. Mới chỉ hơn một tuần Lý Đông Hách trở về Lý gia nhưng đã khiến Lý Mã Khắc bực bội vô cùng.

Lý Mã Khắc cố gắng để tâm trạng cáu kỉnh sang một bên mà chú tâm vào công việc. Anh nhìn tư liệu vừa được trợ lý trình lên bàn, bên trang bìa viết hai chữ Ngụy Khiêm cùng một vài bức ảnh nhận dạng.

Lý Mã Khắc mím môi, anh bấm số điện thoại được ghi trên tài liệu, chẳng mấy hồi chuông liền có một giọng nam nghe máy.

\”Xin chào.\”

\”Tôi là Lý Mã Khắc.\”

\”Tôi không quen ai tên Lý Mã Khắc.\”

\”Là bạn đời hợp pháp của Lý Đông Hách.\” Lý Mã Khắc gằn từng tiếng. Anh không phải thánh nhân, tất nhiên anh sẽ sinh ra cảm giác chán ghét với người khác. Mà người anh đang gọi điện thoại đây chắc chắn có thể chễm chệ đứng đầu.

\”Cho nên anh tìm tôi có việc gì sao?\”

\”Giữa cậu và Đông Hách đã xảy ra chuyện gì?\”

Anh nghe thấy tiếng cười trầm thấp từ đầu dây bên kia. \”Đông Đông không nói với anh sao? Mất công gọi điện thoại như vậy. Chính là như những gì anh thấy đấy, ấn ký của tôi ở đằng sau gáy của cậu ấy.\”

Lý Mã Khắc khẽ nắm chặt điện thoại. \”Nói dối.\”

\”Nói dối sao? Tao đã đè em ấy lên tường đấy, cũng đã hôn em ấy đấy. Mày có thể làm gì chứ, mày không thể làm gì.\” Anh nghe thấy người nọ cười khùng khục, giọng nói có chút vặn vẹo, rồi kéo theo đó là một tràng ho. Trước khi người nọ cúp máy, anh còn nghe loáng thoáng tiếng y sĩ đang lại gần.

Ấn đường Lý Mã Khắc nhíu càng sâu.

Cho đến hiện giờ khi lý trí anh tỉnh táo, anh mới mơ hồ nhận biết được mọi chuyện không ổn. Dựa theo cuộc đối thoại vừa rồi với Ngụy Khiêm, Lý Mã Khắc cảm thấy giống như không phải Lý Đông Hách tự nguyện.

Bàn tay anh hơi run rẩy.

Nếu như không phải là Lý Đông Hách tự nguyện, như vậy hành động của anh quả thật giống như tự tay cầm chuôi dao mà rạch lên miệng vết thương của cậu ấy.

Lý Mã Khắc nhắm mắt lại. Anh ổn định lại nhịp thở rồi bấm một số điện thoại khác.

\”Gia Mẫn, Đông Đông vẫn ổn chứ?\” Điện thoại reo một hồi mới có người nhấc máy.

Lý Gia Mẫn nhỏ hơn anh vài tuổi kia vừa nhấc máy đã chửi một tràng bằng tiếng anh, giọng điệu tỏ rõ không vui. Anh vẫn nhớ thời điểm đưa Lý Đông Hách trở về Lý gia, Lý Gia Mẫn thật sự là mặt nặng mày nhẹ, nếu không phải có Lý tổng Lý Hiên ở đó, Lý Mã Khắc còn cảm thấy cô sẽ lao lên sống chết với anh.

\”Tránh xa anh, Đông Đông ngày ăn đều 3 bữa, người mập ra một vòng, tinh thần vô cùng vui vẻ.\”

Lý Mã Khắc nhướng mày, gõ gõ bút xuống bàn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.