Không có một chàng hiệp sĩ nào tới cứu cậu.
_____
Đợi đến khi lên được tầng lầu, Lý Đông Hách không khỏi giật mình khi thấy Lý Mã Khắc.
\”Chẳng phải anh nói hôm nay sẽ về muộn sao? Anh đã ăn gì chưa?\”
Lý Mã Khắc còn đang đọc báo trên sofa, thấy cậu trở về cũng không rời mắt khỏi tờ báo.
\”Đúng vậy. Hôm nay nghe thấy em nói như vậy nên tôi quyết định về sớm một chút.\” Anh nói một hồi mới ngước mắt khỏi tờ báo để nhìn lên cậu. \”Nhưng sau đó mới nhận ra, thì ra vốn dĩ em vốn dĩ không cần tôi trở về.\”
Lý Đông Hách cảm giác được anh đang tức giận, thế nhưng lại không biết rõ nguyên cơ vì sao. Cậu chỉ có thể bất đắc dĩ mà nhắc lại. \”Em chỉ là đi ăn với bạn một chút. Anh đã ăn chưa?\”
\”Ồ, tôi cũng quên mất em là tiểu thiếu gia của Lý thị. Bạn bè xung quanh cũng thật có tiền, đứa nhóc họ Ngụy bạn em có vẽ cũng rất tận tâm.\”
Lý Đông Hách đã bắt đầu không nhịn được mà nhíu mày. \”Ý anh là gì?\”
Cậu hẳn là biết Lý Mã Khắc đang nói về chiếc xe thể thao nọ. Thế nhưng Lý Đông Hách không quá hiểu thái độ phiền chán này của Lý Mã Khắc từ đâu mà ra.
Người nọ thế nhưng lại không nói gì nữa, môi mỏng mím chặt lại.
\”Chẳng phải chính anh nói chúng ta sẽ không can dự vào cuộc sống của nhau sao?\” Lý Đông Hách vốn dĩ không muốn tranh cãi. Thế nhưng cậu không chịu được mà cảm thấy bất công. Vì cái gì mà Lý Mã Khắc luôn là người nắm thế thượng phong. Muốn cậu đừng đặt nhiều tình cảm vào cuộc hôn nhân này là anh, thế nhưng quản cậu đi đâu cũng là anh.
Đầu óc Lý Đông Hách giờ phút này tức muốn hỏng. \”Chẳng phải trên người anh còn rất nhiều mùi của Omega hay sao? Em muốn làm gì, với ai, anh cũng đừng quản em.\”
Lý Mã Khắc nhíu mày, chừng như không hài lòng lắm về thái độ của Lý Đông Hách. \”Sao em..\”
\”Anh thắc mắc sao em là Beta mà lại có thể ngửi ra sao? Trừ phi anh không có, còn không sớm muộn gì cũng bị ngửi ra.\”
Tiểu thiếu gia triệt để tức giận rồi.
Lý Mã Khắc đặt báo xuống tiến lên nắm lấy tay cậu. \”Em bình tĩnh một chút.\”
Kết quả người kia còn chưa nói được thêm, mũi Lý Đông Hách đã sực cay.
Không phải là cậu muốn khóc, chỉ là cậu rất không giỏi cãi lộn, mỗi lần cãi lộn đều sẽ nước mắt ngắn nước mắt dài. Chỉ là không muốn mình trở nên yếu thế trước mặt Lý Mã Khắc, cuối cùng liền nhịn đến hốc mắt đỏ ửng. Cậu giãy tay ra khỏi Lỹ Mã Khắc, xoay người lên lầu.
\”Tối nay em muốn ngủ ở phòng của em. Cuối tuần này em cũng có hẹn với Ngụy Khiêm, cũng sẽ không ăn cơm nhà.\”
Mấy ngày sau đó, Lý Mã Khắc không giải thích thêm, mà Lý Đông Hách cũng không chủ động mặt nóng dán mông lạnh. Người sai cũng không phải là cậu, là Lý Mã Khắc nói chuyện vô lý, không lý do gì Lý Đông Hách phải xuống nước trước cả.