[Markhyuck] Suit Và Pyjama (Hoàn) – Chương 12. Tại sao trên người anh ta toàn là mùi của Omega – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 32 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Markhyuck] Suit Và Pyjama (Hoàn) - Chương 12. Tại sao trên người anh ta toàn là mùi của Omega

Tại sao trên người anh ta toàn là mùi của Omega?

_______

Vừa trở về từ chuyến đi Tế Châu, Lý Đông Hách đã nhanh chóng mở lại livestream dạy làm bánh. Chẳng mấy chốc khung chat tràn ngập comment.

\”Xin chào mọi người, mình đi Tế Châu về rồi.\”

\”Chuyến đi này mình có quay vlog lại, sẽ upload lên sau, mọi người đợi mấy ngày nữa nhé.\”

Lý Đông Hách vừa lau tay vào tạp dề vừa đọc comment.

\”Chồng mình đâu rồi ấy hả?\” Lý Đông Hách nhìn lên đồng hồ. \”Anh ấy đang đi làm.\”

[Tối muộn như vậy rồi mà vẫn đang đi làm sao? Chồng Đông Đông vất vả thật đó]

[Có chắc là đi làm không vậy?]

[Ai mà lại đi làm buổi tối chứ.]

[Cẩn thận bị cắm cho nhiều cái sừng đó.]

Lý Đông Hách đọc thầm comment trong đầu, sau đó quyết tâm không để ý tới những comment ác ý nữa. Dù sao đây cũng là nền tảng mở, rất nhiều người sẽ xem livestream, nên đôi khi không thể tránh khỏi chuyện có nhiều người ác ý bình phẩm về cuộc đời của cậu.

Lý Đông Hách vốn dĩ định im lặng mà bỏ qua, thế nhưng nghĩ thế nào vẫn là không muốn Lý Mã Khắc phải chịu oan ức.

\”Mọi người đừng nói lung tung. Chồng mình thật sự rất bận. Đợt vừa rồi do phải nghỉ để đi du lịch nên công việc có hơi tồn đọng.\”

Cậu bắt đầu lấy tô ra đo lượng bột, vừa nói vừa dùng thao tác tay hướng dẫn mọi người làm bánh. Đột nhiên, cậu nghe thấy tiếng người donate liền ngẩng mặt lên.

Không phải bình thường không có người donate, mà tiếng donate này cậu đặc biệt cài cho donate giá trị cao để tránh bỏ lỡ, vì vậy khi nghe tiếng donate đã lâu không nghe, Lý Đông Hách liền tạm đình chỉ động tác tay nhìn vào màn hình.

[xxx đã tặng bạn 99 bông hoa kèm lời nhắn \”Hi vọng cậu có thể sớm tìm được người khiến cậu trở nên an tâm\”]

Lý Đông Hách nhìn lời nhắn có hơi sững người, cảm giác lời nhắn có ý tốt, nhưng cũng rất khích bác. Thế nhưng ngoài mặt cậu vẫn là cười nhạt cảm ơn người đó.

Cậu lại tiếp tục đến phần làm kem, bận rộn qua lại một hồi cũng đã thấy là 9 rưỡi tối. Lúc này ngoài cửa mới vang lên tiếng người đi vào. Cậu nhanh chóng chào tạm biệt mọi người rồi tiến đến gần Lý Mã Khắc.

\”Dạo này bận như vậy sao?\”

Lý Mã Khắc gật gật đầu. Cậu cũng cảm thấy dạo này anh về muộn hơn so với bình thường rất nhiều, thi thoảng còn mang nét mỏi mệt giống như người say, thế nhưng lại không có chút hơi rượu nào.

\”Ngày mai chị hai em từ Đức về, em muốn qua nhà một chút. Nếu anh thấy mệt thì không cần đi cùng em đâu.\”

Lý Mã Khắc cởi đồng hồ ở trên kệ. \”Sao như vậy được, ngày mai tôi sẽ về sớm rồi chúng ta cùng đi.\”

Lý Đông Hách sờ trán Lý Mã Khắc. \”Thật sự không sao chứ? Nếu anh mệt thì có thể ở nhà nghỉ ngơi. Thật sự không cần câu nệ.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.