Marimashita-Iruma[Aob] :No Name – Chap 25 "Ba người họ là ai vậy?" – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 13 lượt xem
  • 8 tháng trước

Marimashita-Iruma[Aob] :No Name - Chap 25 "Ba người họ là ai vậy?"

Cậu ngồi lặng lặng một góc hướng mắt đến đôi chim ri kia.Chợt 2 kẻ đó cùng hướng ánh mắt đến một khoảng không trên cao.Thấy vậy cậu cũng thử nhìn theo ,nhưng nơi đấy hoàn toàn chỉ là một đấm mây trắng vô sắc .Chronos nhảy khỏi vòng tay to lớn ,rút từ sau hông một chiếc chuông nhỏ vàng lấp lánh nhẹ nhàng rung .Tiếng chuông nhỏ leng keng vang dội trong không khí ,rồi như va phải một bức màn chắn vô hình nào đó mà vọng lại. Tiếng vọng không phải thứ âm sắc trong trẻo ban đầu ,mà là một âm thanh co vút đinh, tai nhức óc.

Sau đám mây tẻ nhạt,Bóng hình quen thuộc dần lộ diện .Là Sullivan ,vị ác ma cao khều với cặp sừng nhạt màu mang vẻ mặt nhăn nhó khác thường đang từ từ bước đến. Vẫn là chiếc áo đuôi tôm nhưng khi trước mặt Chronos,ông lại cúi gằm người ,khuỵnh gối ,tay đặt lên trước lồng ngực .Để cậu nhớ xem..đây có lẽ là lần đầu cậu thấy ông cúi đầu ,để lộ tận gốc đôi cánh đen láy.

-Được rồi,đã lâu không gặp Sullily .Ta không nghĩ ngươi chính là kẻ được giao phó trọng trách này đấy. -Chronos cười nhạt, hai ánh tay đan vào nhau đặt trước ngực .nhìn thấy biểu tình có vẻ thoải mái phía trước ,ông giữ nguyên tư thế chỉ khẽ cất giọng.

-Phải ạ…Nhưng hiện tại người ấy vẫn chưa biết rõ mọi chuyện nên…Xin ngài cho ta thêm thời gian giải thích được không ạ? -Như nghe thấy từng lời Sullivan nói. Từ đằng sau Lapetos hậm hực đứng dậy ,vẻ mặt đen kịt nhăn nhó.không đợi tên vai u bắp thịt này kịp gây thêm phiền phức .Chronos giơ một tay chắn ngang người hắn ,đôi chân mày mỏng khẽ liếc qua.

-Được ,nhưng chỉ lần này thôi.Mau chóng giải thích đi.Ta hông muốn phải chờ thêm đâu! 

Như chỉ đợi đến vậy,ông ôm chặt lấy con người nhỏ bé đang lắng nghe cuộc trò chuyện .Túm cậu lại, nhét vào tận sâu trong lồng ngực .bàn tay với từng ngón tay nhăn nhúm,già cỗi bao bọc đầu cậu.Lơ đễnh một khắc ,cậu đã trở về lâu đài quen thuộc. Lần nữa mở mắt ,trước mặt Iruma là Opera với một ấm trà đã nguội. Sullivan đặt cậu ngả người trên chiếc sofa đỏ thẫm.Đôi mắt ông vốn đặt trên giương mặt non nớt đầy hoang mang của cậu, khẽ chuyển động qua vị quản gia kia ,rồi  từng bước nhẹ nhàng ra giữa căn phòng to lớn. 

Opera lui xuống đứng sau lưng cậu ,*tách* tiếng búng tay của vị ác ma lớn tuổi khiến mọi thứ vốn đã yên ắng giờ lại càng lặng thinh. ông ngồi đó-tại trung tâm căn phòng-dưới chiếc đèn chùm lấp lánh .Rút từ  một vùng không gian khác một chiếc đàn vĩ cầm trắng ,ông đặt nó lên vai trái.hai chân đứng thẳng làm trụ .Ngay bây giờ cậu cảm nhận được một luồn khí áp bức được bung tỏa không hề giấu giếm.

Chợt đôi hàng mi cậu như ngàn tấn mà rủ xuống,cậu chìm trong khúc giao hưởng êm ái. mỗi giao điệu như cuốn cậu hòa vào nhịp đập cực chậm của một kẻ nào đó.Khi mở mắt ra thì mọi cảm giác về cơ thể đều rất lạ ,đôi tay cậu đâu thể trở nên trắng trẻo ,mềm mại và trưởng thành đến mức này.và ngay cả hiện tại cậu cũng không thể điều khiển cơ thể này.Chẳng mấy chốc cậu nhận ra đây không phải thực tại mà chỉ là kí ức được cố ý cất trong khúc nhạc. 

Tầm nhìn của cậu giờ đang chú ý lên chiếc bàn tròn lớn.vị chủ nhân của cơ thể này đang đẩy tầm nhìn đi khắp nơi nên cậu cũng theo đó mà chú ý xung quanh.Ở đây là một căn phòng xa hoa lộng lẫy đến chói mắt. nếu tính cả chủ nhân của cơ thể này thì xung quang chiếc bàn có tổng 3 kẻ đang thoải mái mà thưởng trà. Theo sau mỗi kẻ này là một ác ma với tấm khăn chùm đầu ngăn cản mọi ánh nhìn. Nghĩ sao có thể cản tầm nhìn của kẻ này,chủ nhân của cơ thể chỉ kích hoạt một tia ma thuật đã có thể thấy rõ diện mạo nhưng kẻ chùm khăn.Ây cha,chẳng gương mặt nào được tính là quen thuộc cả. Nhưng một linh cảm cho cậu biết rằng tất cả những kẻ ở đây đều vô cùng quen thuộc với chủ nhân của cơ thể này. Đảo ánh mắt quay lại hai kẻ ngồi đối mắt trong căn phòng.Kẻ ngồi bên trái chính xác là một ác ma với nước da tối màu cùng đôi mắt đỏ cuốn hút. Hắn có một chiếc sừng lớn giống dê núi ,cong thành hình vòng cung  màu vàng tuyệt đẹp.Khóe miệng kẻ này thì cong cong ,hẳn là đang không giấu nổi sự vui vẻ mà cười tủm tỉm.Đánh giá sơ qua thì cậu rút ra kết luận ,đây chính là một ác ma mang vẻ ngoài thiếu niên và hào quang sáng lạng phong cách \”em zai nhà bên\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.