Tiếng lửa lách tách trong lò sưởi là âm thanh duy nhất vang lên giữa ký túc xá Slytherin yên ắng. Sirius Black, trong hình dạng một con chó to đen kịt, cuộn mình trong góc phòng, lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt với một cảm giác khó tả.
Emilius Ravophine ngủ cực kỳ thảm họa.
Thật ra mà nói, ban đầu trông cũng bình thường—cậu ta nằm ngửa, một tay gối sau đầu, dáng vẻ điềm tĩnh như quý tộc thượng lưu. Nhưng chỉ mười phút sau, mọi thứ bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Trước tiên, cậu ta xoay người, vắt chéo một chân lên gối ôm. Rồi cậu ta lại lăn qua một bên, ôm chặt cái chăn như thể đang vật lộn với một con Boggart vô hình.
Năm phút sau, chăn bị đá bay xuống đất.
Mười phút tiếp theo, cậu ta đã xoay một góc 180 độ, đầu gác xuống cuối giường, hai chân chổng lên gối.
Rồi bằng cách nào đó, cậu ta trượt người xuống, để nguyên nửa thân trên vắt ra khỏi mép giường, tóc xõa lòa xòa xuống sàn.
Sirius nhìn cảnh đó mà toát cả mồ hôi lạnh. Hắn tự hỏi liệu có cần phải lao tới kéo cậu ta lên không, hay cứ mặc kệ để xem cậu ta có rớt hẳn xuống hay không.
Nhưng khoan đã—chưa hết.
Emilius cởi trần khi ngủ.
Mà trời ạ, cậu ta đẹp một cách đáng ghét.
Làn da trắng mịn như sứ, tương phản rõ ràng với ánh lửa bập bùng từ lò sưởi. Bờ vai rộng, cơ ngực rắn chắc, eo thon, cơ bụng lộ rõ từng đường nét. Cứ như một bức tượng điêu khắc của nhà điêu khắc thiên tài nào đó—ngoại trừ cái tư thế ngủ thảm họa đang phá hỏng hết hình tượng.
Sirius cảm thấy không nên nhìn lâu như thế.
Nhưng đôi mắt hắn không chịu nghe lời.
\”Merlin ơi, mình bị làm sao thế này…\” Sirius rên rỉ trong đầu, dùng chân trước che mặt lại như thể làm vậy thì sẽ xóa được ký ức vừa rồi.
Không. Không đúng. Hắn không phải loại người này.
Hắn cần phải ngủ. Ngay lập tức.
Sirius nhắm mắt thật chặt, quyết tâm không nhìn nữa.
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn gần chìm vào giấc ngủ, thì bịch—Emilius lăn hẳn xuống đất, đáp một cú đầy kịch tính ngay bên cạnh Sirius.
Sirius cứng đờ.
Emilius vẫn ngủ say như chết. Toàn bộ phần lưng rộng và cơ bắp săn chắc lồ lộ dưới ánh lửa. Trắng. Mịn. Đẹp một cách khó chịu.
Sirius nuốt khan, tự hỏi liệu đây có phải là hình phạt của Merlin dành cho hắn không.
Emilius bất chợt trở mình, vắt một chân lên người Sirius.
…
Sirius đứng hình.
Bộ não hắn hoàn toàn trống rỗng.
Không chỉ gác chân lên người hắn, Emilius còn vô thức siết chặt, như kiểu ôm gối ôm.
Não Sirius ngừng hoạt động