Trời vừa dứt cơn mưa đổ, con sông nhỏ sau vườn nhà Cậu Hai Dương đục ngầu nước lũ.Kiều tính ra thăm luống rau, bỗng nghe tiếng gì nho nhỏ, như tiếng mèo con kêu, mà day dứt lạ kỳ.
– “Chời… tiếng gì mà nghe rấm rứt vậy trời?” – Kiều vén tà áo, bước sát mé sông.
Trong làn nước lờ đờ trôi một cái rổ lớn, bên trong là… một đứa bé sơ sinh đỏ hỏn, chỉ được bọc sơ bằng mảnh vải cũ, đôi mắt nhắm nghiền, da tái tái vì lạnh.
Tim Kiều như ai bóp chặt. Không nghĩ suy, Mợ Hai lội xuống, lội tới đầu gối mà vẫn cố với tới cái rổ, nâng đứa bé lên, miệng run run:
– “Trời ơi, ai ác dữ thần linh… bỏ con nít giữa sông vầy nè…!”
Về tới nhà, Dương nghe tiếng gọi thất thanh của vợ, vội chạy ra thì thấy Kiều ướt sũng, ôm chặt đứa bé vào lòng, giọng nghẹn ngào:
– “Dương ơi… nó còn thở, nhưng yếu lắm… cứu con đi, em chịu không nổi đâu…”
Dương không hỏi nhiều, chỉ cởi áo cho Kiều quấn đứa nhỏ, rồi ôm cả hai vô trong. Nhà bếp lục đục nấu nước gừng, ủ ấm. Người làm ai cũng xôn xao.
Một canh giờ sau, đứa nhỏ thở đều hơn, môi hồng trở lại. Kiều bấy giờ mới bộc bạch:
– “Em không biết nó con ai… mà ánh mắt nó, giống em hồi nhỏ quá…”
Dương ngồi xuống bên cạnh, đặt tay lên vai vợ:
– “Vậy mình nuôi nó đi.”
– “Anh chịu hả?”
– \”Ai chớ con em ôm từ sông lên, thì là con anh rồi.”
Kiều bật khóc, ôm chầm lấy Dương, thì thầm:
– “Vậy tụi mình đặt tên con là Thiên Hạ, vì ông trời đem nó tới ha?”
Dương gật đầu, nhìn đứa bé cựa quậy trên tay Kiều, lòng dâng lên cảm xúc kỳ lạ: từ một cậu Hai lạnh tanh, giờ thành chồng người ta, lại còn là ba người ta.
Cuộc sống nhà Hai Dương từ hôm đó có thêm tiếng khóc trẻ thơ. Và cái tên “Thiên Hạ” vang lên mỗi sáng mỗi chiều, nhắc người ta rằng: yêu thương không phải máu mủ, mà là tim đặt đúng chỗ.
Happy Ending ❤