Ma Đạo Tổ Sư – CHƯƠNG 75: KIỆT NGẠO (TỨ) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 2 lượt xem
  • 7 tháng trước

Ma Đạo Tổ Sư - CHƯƠNG 75: KIỆT NGẠO (TỨ)

Tới dưới chân Loạn Táng Cương, Ngụy Vô Tiện mới phát giác, hắn nói là mời Lam Vong Cơ ăn cơm, cuối cùng không khí giữa hai người lại không vui thế nào ấy, còn có hơi lúng túng rồi mỗi người đi một ngả. Mà hắn cũng theo lẽ đương nhiên – quên trả tiền rồi.

Cũng chẳng bất ngờ mấy. Ngẫm nghĩ chốc lát, hắn với Lam Vong Cơ gần như là mỗi lần gặp mặt đều là mỗi lần rơi vào kết quả tan rã trong không vui. Có lẽ bọn hắn thật sự không hợp làm bạn nhỉ.

Cơ mà, sau này cũng không cần cố gắng làm nữa.

Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: \”Ài, dù sao thì Lam Trạm cũng có tiền như thế mà, để y tính tiền một lần cũng đâu có sao. Cùng lắm thì lần tới mình mời lại y… Ở đâu ra sau này chứ. Nói chứ trên người y cũng vẫn còn tiền nhỉ, không đến nỗi mua chút đồ chơi cho con nít xong thì sạch túi đâu ha.\”

Ôn Uyển tay trái nắm tay hắn, tay phải cầm kiếm gỗ nhỏ, bướm cỏ thì đặt trên đỉnh đầu, hỏi: \”Tiện ca ca, ca ca kia còn quay lại nữa không?\”

Ngụy Vô Tiện liếc nhìn nó, thình lình quơ tay giật lấy con bướm, đáp: \”Sao, nhóc thích y thật à?\”

Ôn Uyển nhón chân giành lại, vội la lên: \”Trả lại cho đệ… Cái đó mua cho đệ mà!\”

Cái tên Ngụy Vô Tiện này cũng thật là rảnh, giở trò đểu với con nít cũng mà cũng có thể hăng hái cho được, hắn đặt con bướm lên trên đầu mình rồi nói: \”Chắc không đâu. Nhóc thấy y thì gọi cha, thấy ta thì gọi gì? Gọi ca ca. Tự nhiên lại thấp hơn y một vế.\”

Ôn Uyển nhảy cẫng lên: \”Đệ không có kêu huynh ấy là a cha!\”

Ngụy Vô Tiện: \”Ta nghe thấy rồi. Ta mặc kệ, ta muốn làm người cao hơn a cha với ca ca một vế, nhóc nên gọi ta là gì?\”

Ôn Uyển oan oan ức ức đáp: \”Nhưng mà… Nhưng mà A Uyển… Không muốn gọi huynh là mẹ… Thiệt kỳ…\”

Ngụy Vô Tiện: \”Ai bảo nhóc gọi mẹ hả? Cao hơn cả a cha với ca ca chính là ông nội đó, này mà cũng không biết? Nhóc thích y như vậy thì nói sớm, nói sớm thì ban nãy ta đã bảo y mang nhóc đi luôn rồi. Nhốt trong nhà y, chép sách từ sáng cho tới khuya.\”

Ôn Uyển vội vã lắc đầu, nhỏ giọng nói: \”… Đệ không đi… Đệ còn bà ngoại.\”

Ngụy Vô Tiện ép sát từng bước: \”Cần bà ngoại, không cần ta?\”

Ôn Uyển nịnh nọt: \”Cần. Cũng cần Tiện ca ca nữa.\” Nó vặn vẹo tay, nói từng câu từng câu: \”Cần Tiện ca ca, cần ca ca mua đồ, còn cả Tình tỷ tỷ, Ninh ca ca, Tứ thúc, Lục thúc…\”

Ngụy Vô Tiện vứt con bướm lên đầu nó rồi nói: \”Đủ rồi đủ rồi. Dìm ta chìm trong cả đống người.\”

Ôn Uyển hấp tấp nhét bướm cỏ vào túi, chỉ sợ hắn giật lần nữa, lại hỏi tới cùng: \”Vậy rốt cuộc ca ca đó có còn tới nữa không?\”

Ngụy Vô Tiện vẫn cứ cười.

Qua một hồi, hắn mới nói: \”… Hẳn sẽ không trở lại.\”

Ôn Uyển thất vọng: \”Tại sao ạ?\”

Ngụy Vô Tiện: \”Không tại sao hết. Trên đời này ai ai cũng đều có chuyện cần làm của mình, có con đường mà mình phải đi. Nhà mình bận rộn đã đủ sứt đầu mẻ trán rồi, nào có ở không mà xoay quanh người khác? Hơn nữa lại còn là một người không quen.\”

Ôn Uyển cái hiểu cái không \”à\” một tiếng, nhìn có vẻ hơi mất mát.

Ngụy Vô Tiện một tay quắp lấy nó kẹp dưới nách, ngâm nga: \”… Kệ y đi đường Dương Quan rộn ràng náo nhiệt của y, ta đây cứ đi cầu độc mộc của ta, đi đến tối… Đi! Đến!… Đi đến tối?\”

Ngâm tới chữ \”tối\”, hắn bỗng nhận ra, chẳng tối chút nào cả.

Con đường núi tối đen trước đây, tối nay lại rất khác.

Đường núi được quét đến sạch sạch sẽ sẽ, ngay cả cỏ dại cũng nhổ đi không ít, bên cây treo mấy chiếc đèn lồng đỏ đỏ. Đèn lồng đều là hàng thủ công, treo ở đầu cành, tuy tròn tròn hơi đơn sơ, nhưng lại lộ ra ánh sáng ấm áp, rọi sáng núi rừng tối đen.

Trong lòng Ngụy Vô Tiện lấy làm lạ, lắc lắc lư lư hướng lên núi mà đi.

Lúc này vào mọi ngày, hơn năm mươi người đều đã ăn cơm xong rồi chui vào trong nhà gỗ của mình làm ổ từ lâu, nay tất cả lại tụ trong một gian lều rộng lớn nhất kia.

Nóc căn lều ấy được chống bởi tám cây cọc gỗ, có thể chứa tất cả mọi người, căn phòng nhỏ bên cạnh kia chính là \”phòng bếp\”, bởi vậy nó liền thành nhà ăn.

Ngụy Vô Tiện quắp Ôn Uyển bước tới: \”Sao hôm nay lại ở đây cả thế? Đường ở dưới lại còn treo một dãy đèn lồng nữa, có vụ gì đây?\”

Ôn Tình từ trong phòng bếp bên cạnh đi ra, tay bưng một cái đĩa, đáp: \”Treo cho lão nhân gia ngươi đấy. Ngày ngày lần mò đi trong bóng tối không tốt chút nào, coi chừng ngày nào đó trượt phát té gãy xương. Hôm nay ngươi đi lâu như thế, mua được thứ gì rồi?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.