91: Ngụ mị (nhị)
Ôn Ninh vội vàng cầm mái chèo lên, quẩy đò về phía hắn chỉ. Không lâu sau, con đò quẹo vào một nhánh sông, lại đi thêm một chốc nữa, lái vào một vùng hồ sen.
Trong hồ, lá sen cao thấp đan xen, cao vút như chiếc lọng. Con đò dài mảnh vạch từng cành sen chen chúc san sát nhau ra, bơi về phía sâu trong hồ. Từ trên không nhìn xuống, nơi con đò đi qua, kéo theo một đường lá xanh biếc đong đưa.
Xuyên qua những tán lá xanh biếc thấp thoáng, gạt một khoảnh lớn lá sen ra, bỗng trông thấy từng đài sen to chắc mẩy ẩn giấu bên dưới, trong một thoáng ấy, tâm tình cứ như thể bất thình lình phát hiện một kho báu nho nhỏ.
Ngụy Vô Tiện cười tủm tỉm định thò tay ra hái, Lam Vong Cơ bỗng gọi: \”Ngụy Anh.\”
Ngụy Vô Tiện hỏi: \”Sao?\”
Lam Vong Cơ nói: \”Vùng hồ sen này, có thể có chủ.\”
Ngụy Vô Tiện mặt không thẹn với lương tâm: \”Đương nhiên không có.\”
Đương nhiên là có. Từ lúc Ngụy Vô Tiện mười một tuổi, đã thường hay hái trộm đài sen trong từng cái hồ một ở Vân Mộng. Vốn đã rửa tay không làm nhiều năm rồi, nhưng giờ muốn lấy chút đồ ăn để lên đường tiếp, thì không thể không tái xuất giang hồ.
Nhưng Lam Vong Cơ lại nhạt giọng nói: \”Ta nghe nói cả vùng hồ sen này đều đã có chủ.\”
\”…\” Ngụy Vô Tiện: \”Á ha ha ha phải vậy không, thế thì tiếc quá. Ta chưa từng nghe nói tới nha. Vậy chúng ta đi thôi.\”
Vừa bị lật tẩy, hắn đương nhiên không tiện gọi Lam Vong Cơ làm liều chung với hắn nữa, đường đường Hàm Quang Quân lại đi trộm đài sen của người ta mà ăn, nghe kiểu gì cũng kỳ cục cả. Đang ngượng ngùng muốn cầm mái chèo, Lam Vong Cơ lại giơ tay lên, cầm đầu hái một đài sen xuống.
Y đưa đài sen ấy cho Ngụy Vô Tiện, nói: \”Chỉ lần này thôi.\”
Ngụy Vô Tiện điên cuồng hái một mạch, lòng tham không đáy mà bạt mạng chất hết lên trên đò, chất đến độ chẳng còn đất đặt chân, ba người đều ngồi bên trong đống đài sen xanh biếc. Xé vỏ ngoài màu xanh biếc ra, bên trong là một lớp màu nâu rám nắng rối xù. Từng hạt sen vỏ ngoài tươi xanh, lõi trong trắng nõn, tim sen vừa mềm mại vừa xanh non mọng nước.
Dùng một đò đài sen lấp bụng, lại xuôi dòng nhẹ trôi một hai canh giờ, bọn họ mới đến được bờ của một bến thuyền khác ở Vân Mộng.
Bến thuyền nằm trong một toà thành nhỏ, nơi nước cạn tụ đầy thuyền chài be bé, trên thuyền và trên bờ có vài người đánh cá và một cô gái đang to tiếng mắng nhiếc nhau gì đó, cơn tức dâng cao, dường như hận không thể cầm mấy cây xiên cá lên choảng nhau một trận. Có thiếu niên nước da màu lúa mạch, cánh tay nhẵn bóng bơi qua bơi lại ở bờ sông, vừa xem náo nhiệt vừa hụp lặn xuống nước. Chợt thấy một chiếc đò ngang thong thả mà đến, ở đuôi đò có một người cúi đầu, giữa đò thì lại là hai nam tử trẻ tuổi đều có vẻ ngoài xuất chúng. Nhất là nam tử mang đồ trắng ngồi ngay ngắn phía trước, áo trắng như tuyết, khí độ xuất trần, bình thường khó mà gặp được nhân vật như thế, hai bên đang mắng mỏ nhau không kiềm được đều im miệng trợn tròn mắt, ra sức mà nhìn về phía này.