Ma Đạo Tổ Sư [Hoàn, Edit, H] – 81: Lòng son (tam) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 2 lượt xem
  • 7 tháng trước

Ma Đạo Tổ Sư [Hoàn, Edit, H] - 81: Lòng son (tam)

81: Lòng son (tam)

Tô Thiệp loảng xoảng rút kiếm ra, Ngụy Vô Tiện lấy hai ngón tay gạt đi lưỡi kiếm, mỉm cười nói: \”Làm gì đấy? Đừng có quên bây giờ ngươi mất hết linh lực nhé, uy hiếp ta thế này thì có ích gì?\”

Tô Thiệp giương kiếm, đâm không được mà rút cũng không xong. Nghiến răng một cái phun ra một ngụm máu, cuối cùng ráng sức phá bỏ cấm ngôn thuật, nhưng mở miệng giọng khàn thành như người già bốn chục tuổi: \”Các ngươi nhắm vào ta hết lần này đến lần khác, rốt cuộc là ném đá giấu tay mà!\”

Ngụy Vô Tiện nói: \”Ta đây mà ném đá giấu tay hả? Ta đây lại nói rõ hơn nhé. Các ngươi mất đi linh lực nhất định là vì đều làm cùng một việc. Việc gì? Giết tẩu thi. Lúc giết tẩu thi, vị Mạt Lăng Tô thị Tô tông chủ này một đường đi cùng các ngươi đến. Hắn giả vờ gảy đàn đánh ma, thật ra đã thần không biết quỷ không hay bóp méo một đoạn chiến khúc thành một đoạn giai điệu hại người khác. Các ngươi hăng hái chiến trong bể máu, mà hắn ngoài mặt chiến đấu cùng các ngươi, ngấm ngầm lại xuống tay nham hiểm…\”

Tô Thiệp nói: \”Ngậm máu phun người!\”

Ngụy Vô Tiện nói: \”Ở đây không ít người luyện đàn từ Lam Thị đi? Vừa nãy lúc các ngươi lên núi, chiến khúc Mạt Lăng Tô thị gảy có phải bị sai không?\”

Mấy người Lam thị dùng đàn đang ngồi nghiêm chỉnh trong điện nghĩ ngợi hồi lâu, một người nói: \”Lúc đó tình hình chiến trận quyết liệt… Bọn ta bấy giờ không có tinh lực mà đi chú ý người ngoài đàn có chuẩn xác hay không.\”

Nghe vậy sắc mặt Tô Thiệp hơi nguôi. Lam Khải Nhân chợt nói: \”Quả thật có mấy chỗ sai.\”

Nhà khác có người ngờ vực nói: \”Trên đời có thật có từ khúc tà môn như vậy hay không, nghe phải là có thể khiến người ta mất linh lực?!\”

Ngụy Vô Tiện nói: \”Tại sao không? Tiếng đàn có thể đánh ma, sao lại không thể triệu tà? Có một quyển bí khúc Đông Doanh tên\” Loạn Phách Sao \”, ghi chép bên trong đều là tà khúc lưu truyền ở Đông Doanh, cả bí khúc giết người cũng có luôn, khiến tạm thời mất linh lực thì sao lại không thể có? Lam Khải Nhân tiền bối ở ngay đây này. Ngươi hỏi hắn xem dưới tàng thư các của Cô Tô Lam thị, trong mật thất có quyển này hay không?\”

Bình tĩnh lại, Tô Thiệp cười lạnh nói: \”Kể cả có từ khúc kiểu này, hồi đó lúc ta học nghệ ở Cô Tô Lam thị phẩm cấp thiếu căn bản không vào được mật thất, không có duyên được thấy. Về sau ta cũng chưa từng bước vào Vân Thâm Bất Khả Tri một bước, quyển sách kia là mới nghe thấy lần đầu! Trái lại ngươi, hiểu rõ\” Loạn Phách Sao \”này như vậy, lại thân mật bất thường với Hàm Quang Quân, không phải là càng có khả năng tiếp xúc quyển sách này so với ta hay sao?\”

Ngụy Vô Tiện cười nói: \”Ta đâu có gảy cái từ khúc nào trước công chúng như vậy. Ai nói chắc chắn ngươi phải vào được mật thất? Không phải chủ tử của ngươi có thể thoải mái ra vào sao? Mánh khóe bóp méo bản nhạc, chắc cũng là hắn dạy cho ngươi đi.\”

Người quyền cao chức trọng có thể ra vào Vân Thâm Bất Khả Tri thoải mái, chủ tử Tô Thiệp, khỏi nói ai cũng biết, chỉ có Liễm Phương Tôn!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.