Ma Đạo Tổ Sư [Hoàn, Edit, H] – 78: Dạ bôn (tam) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 3 lượt xem
  • 7 tháng trước

Ma Đạo Tổ Sư [Hoàn, Edit, H] - 78: Dạ bôn (tam)

78: Dạ bôn (tam)

Đám người kia vốn tưởng mình nhất định sẽ chết thảm trong tay Di Lăng lão tổ, sau đó trở thành cái xác biết đi bị hắn thao túng, cả lũ sợ hãi đủ kiểu, ai ngờ, Ngụy Vô Tiện chẳng hề có hứng dây dưa với bọn họ, sau khi nhìn cáo thị xong, hắn vứt đám người kia xuống đất, rồi cứ thế chắp tay bỏ đi.

Hắn không thu hồi mấy con âm linh kia, cả đám ái ái kêu đau vẫn tiếp tục kêu đau, rên rỉ ngọ ngoạy vẫn tiếp tục rên rỉ, tất cả đều không bò dậy nổi.

Không biết qua bao lâu, chợt có một ánh kiếm màu lam xẹt qua, cả đám bỗng cảm thấy lưng mình nhẹ hẫng. Có kẻ kinh sợ kêu lên: \”Ta cử động được rồi!\”

Mấy kẻ gắng gượng bò dậy đầu tiên, chỉ thấy ánh kiếm màu lam ấy bay trở về, chui vào vỏ kiếm của một người.

Người nọ là một nam tử tuấn tú nho nhã cực kỳ trẻ tuổi, áo trắng trán buộc dây, mặt mũi lạnh lùng nghiêm trang, giữa hai chân mày dường như mang theo một vẻ lo âu đè nén, bước tới cực nhanh, lại không lộ vẻ nôn nóng chút nào, ngay cả tay áo cũng chẳng hề phất phới.

Tên tu sĩ té gãy hai chân kia nhịn đau nói: \”Hàm… Hàm Quang Quân!\”

Lam Vong Cơ đi tới cạnh gã, ngồi xổm xuống ấn lên chân gã, dò rõ thương thế, cũng không nghiêm trọng lắm, đứng dậy rồi nhưng vẫn không nói gì, tên tu sĩ kia lại nói tiếp: \”Hàm Quang Quân, ngài tới muộn rồi, Ngụy Vô Tiện mới vừa đi khỏi!\”

Không ít người biết, mấy ngày nay Hàm Quang Quân của Cô Tô Lam thị đang truy hỏi tung tích của Ngụy Vô Tiện khắp nơi, quá nửa là muốn bắt hắn tính sổ, đòi lại tổn thất mấy chục mạng người chết vô ích kia của Cô Tô Lam thị, vội nói: \”Đúng đó, hắn mới vừa đi chưa tới nửa canh giờ!\”

Lam Vong Cơ: \”Hắn làm gì. Đi tới đâu.\”

Cả lũ vội vã tố khổ: \”Hắn không phân tốt xấu, đánh giết bọn ta một trận, suýt nữa thì giết hết bọn ta ngay tại đây rồi!\”

Ngón tay giấu trong ống áo mở rộng trắng như tuyết của Lam Vong Cơ hơi co giật, dường như muốn nắm thành đấm, nhưng rồi lại mau chóng buông ra.

Tên tu sĩ kia lại vội nói: \”Có điều hắn tung tin, giờ hắn muốn đến thành Bất Dạ Thiên, tới đại hội Thệ sư tìm tứ đại gia tộc tính sổ!\”

Sau khi Kỳ sơn Ôn thị bị diệt, chủ điện của thành Bất Dạ Thiên đã trở thành một khu phế tích hoa lệ mà trống rỗng.

Phía trước điện Viêm Dương Liệt Diễm toạ lạc tại nơi cao nhất ở thành Bất Dạ Thiên, có một quảng trường vô cùng rộng lớn. Ngày xưa, ngay trước quảng trường có ba cột cờ dựng đứng cao ngất trời, nhưng nay, hai cây trong đó đều đã gãy mất, còn sót lại một cây, nhưng treo trên nó – lại chính là lá cờ mang gia văn Ôn thị bị xé rách tả tơi, còn bôi đầy những máu.

Tối nay, chi chi chít chít trên quảng trường là những đội hình xếp vuông vức* của các gia tộc lớn lớn nhỏ nhỏ, cờ gấm hoạ gia văn của mỗi gia tộc đều phần phật tung bay trong gió đêm. Trước cột cờ là một dàn tế được bố trí tạm thời.

*gốc là [phương trận], được xếp theo hình vuông, có loại ngoài vuông trong rỗng ruột, cơ mà vì biên ra dài quá nên sau này để [phương trận] nha ~

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.