Ma Đạo Tổ Sư [Hoàn, Edit, H] – 77: Dạ bôn (nhị) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 3 lượt xem
  • 7 tháng trước

Ma Đạo Tổ Sư [Hoàn, Edit, H] - 77: Dạ bôn (nhị)

77: Dạ bôn (nhị)

Trước đây chỉ có người khác hỏi hắn, nên làm gì bây giờ. Hôm nay lại là hắn hỏi người khác, hắn nên làm gì bây giờ. Hơn nữa, không ai có thể cho hắn câu trả lời.

Bỗng nhiên, phần sau cổ hắn hơi nhoi nhói, tựa như bị một cây châm nhỏ đâm vào, cả người tê rần.

Lúc nãy tâm trạng hắn hốt hoảng, mất cảnh giác, lúc khoẻ lại từ sau khi cảm giác này truyền đến, hắn mới biết là không ổn, nhưng người đã không tự chủ được mà té ngã ra đất mất rồi. Mới đầu còn có thể nhấc tay, nhưng chỉ chốc lát sau, đến cả cánh tay cũng rơi xuống đất, toàn thân đều không thể động đậy.

Hốc mắt Ôn Tình đỏ ửng, chậm rãi thu tay phải về, rồi nói: \”… Xin lỗi.\”

Vốn với thực lực của nàng, chắc chắn sẽ không đâm trúng Ngụy Vô Tiện, nhưng mới vừa rồi Ngụy Vô Tiện hoàn toàn không có bất cứ đề phòng nào, nên mới có thể bị nàng thình lình đắc thủ. Sau khi đắc thủ rồi, Ôn Tình đỡ hắn lên sạp, để hắn nằm xuống đó.

Một châm này dốc sức mà đâm, đâm đến mức đầu Ngụy Vô Tiện cũng hơi hơi tỉnh ra, trái cổ trượt lên trượt xuống một lúc, mở miệng nói: \”Ngươi làm gì vậy?\”

Ôn Tình với Ôn Ninh liếc mắt nhìn nhau, đồng loạt đến trước mặt hắn, nhìn về phía hắn, trịnh trọng hành một đại lễ.

Thấy cảnh ấy, lòng Ngụy Vô Tiện chợt nổi lên một nỗi lo lắng không thể kềm chế: \”Các ngươi muốn làm gì? Rốt cuộc muốn làm gì?!\”

Ôn Tình nói: \”Ban nãy khi ngươi tỉnh lại, đúng lúc bọn ta đang thương lượng. Giờ thì đã thương lượng đâu vào đó xong rồi.\”

Ngụy Vô Tiện: \”Thương lượng cái gì? Đừng nói nhảm nữa, rút châm, thả ta ra!\”

Ôn Ninh chầm chậm đứng dậy khỏi mặt đất, đầu vẫn cúi, nói: \”Tỷ tỷ với ta, đã thương lượng xong rồi. Đến đài Kim Lân, thỉnh tội.\”

\”Thỉnh tội?\” Ngụy Vô Tiện ngạc nhiên: \”Thỉnh tội gì? Tạ tội hay nhận tội? Đầu thú hay tự thú?\”

Ôn Tình dụi mắt, nói với nét mặt nhìn có vẻ như đang bình tĩnh: \”Ừ, gần giống vậy. Mấy hôm ngươi nằm, Lan Lăng Kim thị phái người tới Loạn Táng Cương kêu gọi.\”

Ngụy Vô Tiện: \”Kêu cái gì gọi cái gì? Nói rõ một lần đi!\”

Ôn Tình: \”Đòi ngươi cho một lời công bằng. Cái công bằng này, chính là giao ra hai tên cầm đầu dư nghiệt Ôn thị. Nhất là quỷ tướng quân.\”

\”…\” Ngụy Vô Tiện nói: \”Ta cảnh cáo hai người các ngươi, mau rút cây châm này ra.\”

Ôn Tình tiếp tục lẩm bẩm: \”Người cầm đầu dư nghiệt Ôn thị, cũng chính là bọn ta. Nghe ý của bọn chúng, chỉ cần ngươi giao bọn ta ra, chuyện này coi như tạm thời bỏ qua. Vậy thì phiền ngươi nằm yên trong đây vài ngày. Châm đâm vào người ngươi, ba ngày sau sẽ tự mất tác dụng. Ta đã dặn dò bọn Tứ thúc, sẽ săn sóc ngươi thật tốt. Nếu trong ba ngày này có tình huống gì đột ngột xảy ra thì…\”

Ngụy Vô Tiện giận dữ quát: \”Mẹ nó ngươi câm miệng cho ta! Bây giờ đã đủ loạn rồi! Hai người các ngươi còn muốn làm gì nữa? Thỉnh tội cái chó, ta có bảo các ngươi làm thế hả? Rút ra!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.