74: Kiệt ngạo (tam)
Ngụy Vô Tiện nửa dắt nửa lôi, cộng thêm Ôn Uyển vẫn bám trên đùi Lam Vong Cơ, cứ thế mà kéo y vào trong một quán rượu.
Ngụy Vô Tiện nói: \”Gọi món đi.\”
Lam Vong Cơ bị hắn ấn ngồi xuống chiếu, liếc nhìn thực đơn, chốc lát sau nói: \”Ngươi gọi.\”
Ngụy Vô Tiện: \”Ta mời ngươi ăn cơm, đương nhiên là ngươi gọi rồi. Nào nào nào, thích ăn gì cứ kêu, đừng có khách sáo. Ta đã nói với ngươi rồi, ta có tiền, chớ có lo.\” Hồi nãy không mua khoai tây nảy mầm độc nên bớt được một khoản. Lam Vong Cơ cũng không phải là người quen từ chối tới từ chối lui, nghĩ ngợi chốc lát rồi gọi. Ngụy Vô Tiện nghe y đều đều báo ra tên vài món ăn, cười nói: \”Ngươi được nha Lam Trạm, ta cứ tưởng người Cô Tô các ngươi không ăn cay chứ. Khẩu vị của ngươi lại còn nặng nữa. Uống rượu không?\”
Lam Vong Cơ lắc đầu, Ngụy Vô Tiện nói: \”Rời nhà ra ngoài rồi lại còn tuân thủ quy củ như thế, không hổ là Hàm Quang Quân. Vậy ta khỏi gọi phần của ngươi.\”
Ôn Uyển ngồi bên chân Lam Vong Cơ, lấy mấy món đồ chơi như đao gỗ nhỏ, kiếm gỗ nhỏ, tượng người bằng đất, bướm bện bằng cỏ linh ta linh tinh bày đầy trên chiếu, yêu thích không buông mà kiểm kê lại. Ngụy Vô Tiện nhìn nó bám dính bên cạnh Lam Vong Cơ cọ tới cọ lui, làm Lam Vong Cơ đến uống trà cũng khó, huýt gió: \”A Uyển, lại đây.\”
Ôn Uyển ngó ngó Ngụy Vô Tiện mấy hôm trước mới chôn nó xuống đất như củ cải, lại nhìn nhìn Lam Vong Cơ mới vừa mua cho nó một đống đồ chơi, mông không di chuyển, trên mặt viết hai chữ rõ to: \”KHÔNG MUỐN.\”
Ngụy Vô Tiện: \”Lại đây. Nhóc ngồi đó làm phiền người ta.\”
Lam Vong Cơ liền nói: \”Không sao. Để nó ngồi.\”
Ôn Uyển vui vẻ, lại ôm lấy chân y. Lần này là bắp đùi. Ngụy Vô Tiện cười nói: \”Tham phú phụ bần, có tiền chính là cha. Lý nào lại vậy.\”
Đồ ăn với rượu được đưa lên rất nhanh, một bàn đỏ đỏ hồng hồng, chỉ có một chén màu trắng, là canh ngọt Lam Vong Cơ gọi riêng cho Ôn Uyển. Ngụy Vô Tiện gõ chén: \”A Uyển, đừng chơi nữa, tới đây ăn. Người cha mới của nhóc gọi món ngon cho nhóc này.\”
Ôn Uyển cúi đầu, cầm hai con bướm, u u a a, lát sau giả thành con bên trái, hỏi \”bạn có khoẻ không?\”, lát sau lại giả thành con bên phải đáp \”tớ rất khoẻ, còn bạn thì sao?\”, một mình đóng vai hai con bướm, chơi vui kinh khủng, Ngụy Vô Tiện kêu mấy tiếng nó mới bưng chén lên, cầm một cái thìa nhỏ ngồi cạnh Lam Vong Cơ, múc canh ngọt ăn.
Lúc trước Ôn Uyển bị giam giữ trong cấm địa ở Kỳ sơn, sau lại chuyển tới Loạn Táng Cương, thức ăn hai nơi không thay đổi, nên với nó mà nói, chén canh ngọt này đã coi như là món ngon mới lạ, ăn vài miếng xong không ngưng nổi, nhưng vẫn còn biết bưng chén đưa cho Ngụy Vô Tiện, như hiến vật quý: \”… Tiện ca ca… Ca ca ăn.\”
Ngụy Vô Tiện mặt hưởng thụ: \”Ừ, không tệ, còn biết hiếu kính ta.\”
Lam Vong Cơ nhàn nhạt nói: \”Ăn không nói.\”
Vì để Ôn Uyển nghe hiểu, y lại dùng lời rõ ràng nói lại lần nữa: \”Ăn cơm không nên nói.\”
Ôn Uyển liền vội vàng gật đầu, miệt mài ăn canh, không nói chuyện. Ngụy Vô Tiện cười tủm tỉm ngửa đầu uống một chén, cầm chén rượu trong tay thưởng thức, nói: \”Ngươi thật là… Bao nhiêu năm qua cũng vẫn một dạng ấy. Hầy, Lam Trạm, lần này ngươi tới Di Lăng săn cái gì vậy? Chỗ này ta quen, bằng không ta chỉ đường cho ngươi?\”