Ma Đạo Tổ Sư [Hoàn, Edit, H] – 73: Kiệt ngạo (Nhị) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 4 lượt xem
  • 7 tháng trước

Ma Đạo Tổ Sư [Hoàn, Edit, H] - 73: Kiệt ngạo (Nhị)

73: Kiệt ngạo (Nhị)

Ôn Ninh cả người vẽ đầy phù chú màu máu nằm ở trung tâm đại điện, hai mắt trợn trừng, tròng trắng lộn ra ngoài, không hề nhúc nhích. Xem xét xong, Giang Trừng lạnh lùng thốt: \”Hắn thế này là sao.\”

Ngụy Vô Tiện nói: \”Hắn có hơi dữ. Ta suýt nữa không khống chế được, nên trước tiên phong bế cho hắn tạm thời đừng nhúc nhích.\”

Giang Trừng nói: \”Lúc còn sống không phải hắn là người nhát cáy cà lăm sao? Sao chết rồi lại dữ vậy.\”

Giọng điệu này không được hòa nhã cho lắm, Ngụy Vô Tiện liếc hắn một cái, nói: \”Khi còn sống Ôn Ninh đúng là một người khá nhút nhát, chính vì vậy, các loại tâm tình đều chôn ở đáy lòng, oán hận, phẫn nộ, sợ hãi, nóng nảy, đau đớn, mấy thứ này ứ đọng nhiều lắm, chết rồi mới bộc phát hết ra. Chính là cùng cái lý lẽ kiểu người bình thường tính tình càng tốt thì nổi giận lên càng đáng sợ, người càng như vậy, sau khi chết càng dữ đến không tưởng tượng nổi.\”

Giang Trừng nói: \”Không phải ngươi cũng thường nói càng dữ càng tốt sao? Oán khí càng nặng, căm hận càng lớn, lực sát thương càng mạnh.\”

Ngụy Vô Tiện nói: \”Là như thế này. Dạo gần đây ta muốn luyện một loại hung thi mới. Năng lực không giảm, đánh đâu thắng đó, đồng thời còn có thể nhớ rõ mấy chuyện xảy ra khi còn sống, có thần trí tỉnh táo.\”

Giang Trừng cười khẩy nói: \”Ngươi lại mơ mộng viển vông, hung thi như thế thì khác gì với con người? Đánh đâu thắng đó, không sợ đổ máu, không sợ lạnh, không sợ đau đớn, không chết. Ta thấy nếu ngươi luyện được ra thật thì khỏi ai phải làm người, cũng khỏi phải cầu tiên vấn đạo*, đều cầu ngươi luyện bản thân thành hung thi là được.\”

Ngụy Vô Tiện cười nói: \”Sao mà thế được? Nói là đánh đâu thắng đó, nhưng chẳng có bất kỳ ai vĩnh viễn không chết. Hung thi cũng sẽ lại chết thôi…\”

Còn chưa dứt lời, Giang Trừng đột nhiên rút Tam Độc ra, mũi kiếm hướng giữa trán Ôn Ninh đâm tới.

Ngụy Vô Tiện phản ứng chớp nhoáng, vỗ một phát lên cánh tay hắn, đánh trật đường kiếm, quát lên: \”Ngươi làm gì vậy?!\”

Câu này của hắn dội lại không ngớt giữa không trung trống trải trong Phục Ma điện, ong ong vang vọng. Giang Trừng không thu kiếm, lạnh lùng nói: \”Làm gì? Ta mới phải hỏi ngươi làm cái gì. Ngụy Vô Tiện, dạo gần đây ngươi oai quá nhỉ?!\”

Từ trước khi Giang Trừng lên Loạn Táng Cương Ngụy Vô Tiện đã liệu trước được, lần này hắn đến sẽ tuyệt đối không thật sự tâm bình khí hòa buôn chuyện với mình.

Dọc đường đi lên, trong lòng hai người trước sau đều như cung đã lên dây căng đét. Làm như không có chuyện gì xảy ra hàn huyên đến giờ, giả bộ bình tĩnh kiềm chế lâu như vậy, cuối cùng cũng đến lúc dây cung bạo phát đứt phựt.

Ngụy Vô Tiện đã sớm biết hắn sẽ nói gì, nói: \”Nếu không phải mấy người Ôn Tình bị chèn ép đến hết cách, ngươi tưởng ta muốn ra oai như vậy sao?\”

Giang Trừng nói: \”Bọn họ bị chèn ép đến hết cách? HIện giờ ta cũng bị ngươi chèn ép đến hết cách luôn. Hôm trước trên Kim Lân đài một đống thế gia lớn lớn nhỏ nhỏ bao vây ta ầm ĩ một trận, nhất mực đòi hỏi ta không đưa ra lời giải thích cho chuyện này không được, không phải như vậy thì ta chỉ đến chơi cho khỏe*.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.