65: Ôn Nhu (tam)
Đúng lúc đó ánh mắt Lam Vong Cơ rét lạnh, tay phải vụt đặt lên Tị Trần. Ngụy Vô Tiện theo tầm mắt hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy sau một bóng cây ven đường phía sau lưng, một bóng người đen ngòm đứng đó.
Một thanh âm nhỏ xíu nói: \”… Công tử.\”
Ngụy Vô Tiện vừa mới cười đến vô cùng xán lạn, nụ cười trên mặt chẳng hề héo đi, nói: \”A? Sao ngươi lại tới đây? Không phải ta đã bảo ngươi đi chơi đi rồi sao?\”
Bóng người dưới tàng cây kia bước ra, ánh trăng chiếu rọi một gương mặt tuấn dật nhợt nhạt. Ôn Ninh nói: \”Ta vừa nghe thấy tiếng sáo.\”
Ngụy Vô Tiện nói: \”Tiếng sáo? Đợi đã, đúng là ta vừa mới thổi sáo. Nhưng mà ta không có ý kêu ngươi lại, ta chính là thổi bừa chút thôi.\”
Hắn chỉ vào Lam Vong Cơ nói: \”Thổi cho hắn nghe.\”
Ôn Ninh ngơ ngác một hồi, nói: \”À.\”
Hắn nhìn chằm chằm Lam Vong Cơ cùng Ngụy Vô Tiện hồi lâu, như bỗng nhiên vừa mới phát hiện ra sự tồn tại của mình không phù hợp cho lắm, nói: \”Ta đi trước.\”
Lam Vong Cơ lạnh lùng nói: \”Đứng lại.\”
Lời vừa dứt miệng, Ôn Ninh liền đứng lại. Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: \”Lam Trạm gọi hắn đứng lại làm cái gì, chẳng lẽ là muốn tính sổ với hắn?\”
Lam Vong Cơ nói: \”Cho hắn ở lại, chiến lực\”
Ôn Ninh vội nói: \”Được.\”
Lam Vong Cơ không nói thêm câu nào nữa, nắm dây cương xoay người đi tiếp.
Ngụy Vô Tiện lắc lư trên lưng Tiểu Bình Quả, ngoái đầu lại nhìn.
Cách một khoảng phía sau Ôn Ninh lại lặng lẽ ẩn núp lần nữa, nhưng hắn biết Ôn Ninh đã đi theo.
Dư ra một \”người\”, một cặp mắt ẩn nấp trong bóng tối, hắn cũng thân bất do kỷ nghiêm chỉnh vài phần, cứ cảm thấy không tiếp tục lên cơn được, có phần tiếc rẻ.
Ngụy Vô Tiện nói: \”Nói là muốn tìm lại đầu, nhưng tiếp theo chúng ta nên đi chỗ nào tìm đây? Giờ cũng chẳng có cánh tay chỉ đường cho chúng ta nữa.\”
Lam Vong Cơ nói: \”Ngươi có còn nhớ Tô Mẫn Thiện kia.\”
Nhìn vẻ mặt hắn, rõ ràng lộ vẻ sẵn sàng Ngụy Vô Tiện trả lời \”Không nhớ\” rồi, chuẩn bị sau đó kiên trì giảng giải. Ngụy Vô Tiện nói: \”Hàm Quang Quân, ngươi có ý gì đây, dù trí nhớ của ta có kém hơn nữa cũng sẽ không kém đến nỗi người mới gặp đêm qua giờ đã quên mất tiêu. Dĩ nhiên là nhớ, cái tên quái gở trong mật thất của Kim Quang Dao đó mà. Hắn có chuyện gì, có cừu oán với ta sao?\”
Ngừng một chút, hắn dò xét hỏi: \”Trước đây, ta có từng…?\”
Lam Vong Cơ nói: \”Không phải.\”
Thở phào nhẹ nhõm, Ngụy Vô Tiện nói: \”Vậy sao hắn lại nhằm vào ta như vậy?\”
Lam Vong Cơ nói: \”Không phải nhằm vào ngươi. Là nhằm vào Cô Tô Lam thị.\”
Ngụy Vô Tiện nói: \”Mạt Lăng và Cô Tô cách nhau không xa. Nhà bọn họ có hiềm khích gì với nhà các ngươi sao? Ta nghe nói mấy năm nay Mạt Lăng Tô thị danh tiếng gặp dịp, thực sự rất phách lối?\”