101: Hận sinh (tứ)
\”…\”
\”…\”
\”…\”
\”…\”
Một mảnh lặng ngắt tĩnh mịch như tờ, Tị Trần thẳng tắp rơi xuống đất.
Kim Quang Dao tay trái vừa lật, ngón giữa lôi năm mảnh Cầm Huyền, một chỗ khác cố định lại Kim Hoàn, tay trái thì trên dây xẹt qua, boong boong tấu lên.
Cầm Huyền của hắn vừa ra, Lam Hi Thần liền hét lên: \”Không nên nghe!\”
Có thể đã chậm, Lan Lăng Kim thị tu sĩ nhất định đã nghe qua dặn dò của chủ nhân, có đề phòng, đều che lỗ tai lại trước, vận lên linh lực ngăn cách cầm âm, Lam Vong Cơ lại không biết ám hiệu của bọn họ, bỏ lỡ thời cơ phòng ngự tốt nhất, đem một đoạn giai điệu, nhịp điệu quỷ dị đều nghe vào trong tai. Đợi hắn muốn cách trở, linh lực lại đã không thể vận chuyển tự nhiên được nữa rồi.
Kim Quang Dao buông lỏng tay, kia mấy cây Cầm Huyền lại rút về trong dây lưng, cùng bội kiếm của hắn quấn bên hông. Hiện tại, Lam Vong Cơ linh lực đã mất, không còn uy hiếp, Cầm Huyền trên cổ Ngụy Vô Tiện, tự nhiên cũng triệt hạ.
Đau đớn trên cổ biến mất, Ngụy Vô Tiện liền không thể chờ đợi được nữa, liền hướng Lam Vong Cơ chạy tới.
Vừa mới được bộc bạch một câu như sét đánh bên tai, Lam Vong Cơ đến bây giờ còn không kịp phản ứng, khuôn mặt luôn bình tĩnh trước sóng gió, vậy mà lại hiện ra vài tia mờ mịt cùng ngây thơ.
Bị Ngụy Vô Tiện hai tay chặn ngang, liều mạng ôm, đã không phải là lần đầu tiên, nhưng lúc này đây, thân thể của Lam Vong Cơ lại phảng phất biến thành một tên đầu gỗ, cương đến nỗi ngay cả hai tay cũng không biết nên để vào đâu.
Ngụy Vô Tiện nói: \”Lam Trạm, ta mới vừa nói, ngươi đã nghe chưa?!\”
Lam Vong Cơ bờ môi giật giật, nửa ngày, nói: \”Ngươi…\”
Hắn nói chuyện từ trước đến nay lời ít mà ý nhiều, gọn gàng mà linh hoạt, gần như không hề có thời điểm đứt quãng, lúc này lại đứt đoạn, có e sợ cùng thận trọng. Chốc lát, lại nói: \”Ngươi mới vừa nói…\”
Tựa hồ là nghĩ muốn lặp lại một lần, để mà xác nhận chính mình không có nghe sai. Cơ mà cái thể loại lời kia, đối với Lam Vong Cơ mà nói, xác thực quá khó mà mở miệng.
Ngụy Vô Tiện lập tức không chút do dự mà chuẩn bị nói lại lần nữa xem: \”Ta nói ta là thật tâm muốn cùng ngươi…\”
\”Khụ khụ!\”
Lam Hi Thần đứng ở một bên, tay trái nắm thành quyền, chống đỡ trên mặt. Châm chước một lát, hắn thở dài: \”… Ngụy Công Tử, lời này của ngươi lựa thời cơ thực đúng, nơi cũng thực đúng.\”
Ngụy Vô Tiện nửa điểm thành ý cũng không có, xin lỗi: \”Thật sự là xin lỗi, Lam Tông Chủ, ta thật sự là trong chốc lát cũng không thể đợi thêm nữa.\”
Kim Quang Dao cũng như là trong chốc lát cũng không thể nhịn nữa. Hắn quay đầu đối với một số thuộc hạ nói: \”Đi giết Linh Khuyển! Đừng để cho ta thấy được nó mang thêm người nào đưa tới.\”