Ma Đạo Tổ Sư [Hoàn, Edit, H] – 100: Hận sinh (tam) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 2 lượt xem
  • 7 tháng trước

Ma Đạo Tổ Sư [Hoàn, Edit, H] - 100: Hận sinh (tam)

100: Hận sinh (tam)

Cự ly không gần, nhưng Lam Hi Thần cùng Lam Vong Cơ dung mạo giống như đúc, hắn chắc chắn sẽ không nhìn lầm.

Ngụy Vô Tiện đoán được Kim Quang Dao có lẽ sẽ nghĩ biện pháp đem Lam Hi Thần bắt ép ở bên người, nhưng không nghĩ tới Lam Hi Thần có thể không mang theo gông xiềng, không bị buộc chặt, ôn hoà đứng giữa một đám Lan Lăng Kim thị tu sĩ, bội kiếm cùng ống tiêu đều ở bên hông hắn.

Trạch Vu Quân nếu là muốn xuất thủ, dựa vào mấy tên tu sĩ tuần tra ngoài Quan Âm miếu, thì làm sao có thể đỡ nổi hắn? Tuy nói Ngụy Vô Tiện tin tưởng, nhưng với tư cách là Cô Tô Lam Thị Gia Chủ, Lam Hi Thần có nguyên tắc của bản thân, hắn còn là vì Lam Vong Cơ cảm thấy bất an.

Lam Vong Cơ chưa tới, hiện tại trong tay hắn cũng không có hung thi, nếu Âm Hổ Phù còn ở trong tay Kim Quang Dao, sợ là không đánh trực diện được. Vì vậy, Ngụy Vô Tiện cắn nát ngón tay, đem máu đầu ngón tay nhỏ vào Tỏa Linh Lung treo nơi eo lưng.

Hắn vốn định dụ tới mấy tiểu quỷ, giúp hắn lặng yên không tiếng động gọi chút âm sát oán linh qua. Ai ngờ, đúng vào lúc này, từ phía sau hắn, truyền đến một hồi tiếng chó sủa ầm ĩ.

Ngụy Vô Tiện giật mình.

Tất cả can đảm của hắn cơ hồ đều sụp đổ, nhịn không được rớt từ trên cây xuống, run rẩy úp sấp trên mặt đất, nghe tiếng chó sủa càng lúc càng gần, lòng tràn đầy sợ hãi, không tự chủ được thì thầm: \”Cứu mạng a Lam Trạm, Lam Trạm cứu mạng a!\”

Sau khi nói xong, hơi hơi lấy lại can đảm, lại run rẩy miễn cưỡng bò lên, ép mình bình tĩnh. Nhưng mà ngoài Quan Âm miếu mấy tên tu sĩ đã thu lại dây cung, hướng về sườn núi cao bên này tụ họp. Ngụy Vô Tiện ngàn trông mong vạn trông mong, hy vọng chó này là chó hoang không chủ, nhanh chóng đến để bị người ta bắn chết. Nào có thể đoán được trời xanh phụ lòng người, tiếng chó sủa bên trong, lại vang lên một giọng thiếu niên trong sáng, trách mắng: \”Tiên Tử, câm miệng cho ta! Ngươi tại sao lại chạy trở về, rốt cuộc là ở đâu?!\”

Kim Lăng!

Những Lan Lăng Kim thị tu sĩ đó phần lớn đều nghe được giọng vị Kim Lăng tiểu thiếu chủ này, cũng biết hắn nuôi một con Linh Khuyển, tên đã lên dây, vẫn đang cảnh giác, lại dừng không bắn đi, giống như đang chờ lệnh. Có thể trong đám này có một người chưa bao giờ thấy qua Kim Lăng, hay là quyết tâm diệt khẩu, buông tay bắn một mũi tên, thanh âm xé gió bay ra!

Nghe tiếng tên sắc bén kia, Ngụy Vô Tiện liền biết kẻ bắn tên là cao thủ, nếu là bị một mũi tên này bắn trúng, Kim Lăng chắc chắn sẽ bị đâm thủng ngực thấu xương. Tay hắn có thể đón được mũi tên, dưới tình thế cấp bách, Ngụy Vô Tiện phút chốc nhảy ra, trong bóng đêm, dùng ống sáo trúc chuẩn xác cản được mũi tên hung hãn kia.

Kim Lăng đã nghe được phía trước có âm thanh lạ, ghìm chặt dây thừng cột Tiên Tử, cảnh giác mà nói: \”Ai?!\”

Ngụy Vô Tiện quát: \”Chạy!\”

Các mũi tên đều thay đổi mục tiêu, nhắm ngay hắn. Sáo trúc tuy là cản được mũi tên kia, lại cũng đã gãy nát, không thổi được. Ngụy Vô Tiện lùi lại mấy bước, ngón tay ngắt cái vòng, đang chuẩn bị chống đỡ đến cùng chợt nghe thấy tiếng cười sau lưng hắn vang lên, cười nói: \”Ta khuyên ngươi tốt nhất dừng lại. Cây sáo nứt ra không có gì, nếu là ngón tay hoặc là đầu lưỡi bị thương, chịu nhiều khổ sở.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.