BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Ma Khê
CẢNH BÁO: H tục, thụ song tính. KHÔNG DÀNH CHO TUỔI DƯỚI 18. Truyện edit nên độ chính xác không cao, chủ nhà còn hay vô tình sai chính tả T . T
Lớp trưởng dịu dàng dâm ngầm thụ x Học sinh dở ngây thơ công
Giới thiệu:
Vì lo lắng cho t…
#dammy
#hiendai
#htuc
#hvan
#livestream
#songtính
#thanhxuân
#vườntrường
Thuận theo khát vọng trong lòng, Ôn Tuyết Nhiêu dang tay ôm lại Quý Liệt, bàn tay nho nhỏ, trắng nõn chạm vào tấm lưng dày rộng của Quý Liệt, cảm nhận độ ấm từ cơ thể người yêu truyền lại.
\”Đây là lần đầu tiên chúng ta tách ra lâu như vậy.\” Quý Liệt hít sâu một hơi, ra sức ngửi mùi hương phát ra từ người Ôn Tuyết Nhiêu, đó là hương nước xả hoa oải hương nhàn nhạt hòa với mùi thơm da thịt riêng biệt của cậu, khiến Quý Liệt vô cùng mê đắm.
\”Ngày nào anh cũng nhớ vợ hết, muốn gặp vợ, muốn ôm vợ.. Sau này anh không bao giờ rời xa Nhiêu Nhiêu nữa đâu.\”
Quý Liệt buông tay, nhìn thẳng vào mắt Ôn Tuyết Nhiêu, nói ra quyết định mà hắn đã trằn trọc suy tư mấy ngày mấy đêm, \”Anh muốn học chung trường đại học với Nhiêu Nhiêu.\”
\”Ngày mai anh sẽ xin thầy giáo rút khỏi đội bóng rổ, rồi lập tức nỗ lực một ngàn phần trăm học tập. Anh đã suy nghĩ cẩn thận, anh không muốn đi theo con đường thể dục, anh muốn thi đại học, anh không muốn yêu xa, càng không muốn Nhiêu Nhiêu vì anh mà từ bỏ cơ hội học tập ở một trường đại học danh giá, vì anh hy sinh. Vậy nên, anh muốn cố gắng học tập, muốn đuổi theo bước chân Nhiêu Nhiêu, như vậy Nhiêu Nhiêu sẽ không vì anh mà tụt lại.
Ôn Tuyết Nhiêu trợn tròn mắt, không tin Quý Liệt lại nói ra những lời này, \”Anh..\”
Lúc trước cậu kèm cặp Quý Liệt đơn giản chỉ là muốn Quý Liệt không bị loại khỏi lớp A, chưa từng mong Quý Liệt sẽ tỉnh ngộ.
Lúc trước, chỉ cần nhắc tới chữ học Quý Liệt đã nhíu mày, bây giờ người này lại nghiêm túc nói với cậu rằng đối phương muốn học hành chăm chỉ, thậm chí còn từ bỏ việc chơi bóng rổ.
Chuyện này xảy ra không phải bởi vì Ôn Tuyết Nhiêu dùng cơ thể quyến rũ Quý Liệt, mà thật lòng hắn mong muốn như vậy…
Quý Liệt nói, \”Nhiêu Nhiêu đi học ở đâu anh sẽ đi học ở đó.\”
\”Chuyện quan trọng như vậy anh không nên quyết định dễ dàng như vậy, đời người rất dài, sẽ có vô số trường hợp xảy ra, đừng vì em mà..\”
\”Sai rồi.\” Quý Liệt ngắt lời Ôn Tuyết Nhiêu, \”Đối với anh, chỉ có một trường hợp là anh sẽ ở bên cạnh Nhiêu Nhiêu. Anh không dám tưởng tượng nếu ngày nào đó anh không được gặp Nhiêu Nhiêu, mất đi Nhiêu Nhiêu rồi anh biết phải làm sao. Em chửi anh ngu cũng được, nói anh yêu đương mù quáng anh nhận, nhưng anh thật lòng nghiêm túc.\”
Lời Quý Liệt khiến Ôn Tuyết Nhiêu không biết tiếp tục thế nào, cậu chậm rãi cúi đầu, bao nhiêu lý lẽ hoàn toàn biến mất.
Hẳn là cậu nên vui vẻ, người cậu thích cũng thích cậu rất nhiều, thích đến mức có thể vì cậu mà làm đến mức này, không những từ bỏ một thứ quan trọng của người đó, mà còn quyết định đi theo con đường cậu sẽ đi..
\”A? Sao Nhiêu Nhiêu lại khóc?\”
Quý Liệt cúi đầu, thấy một dòng nước trong suốt trượt trên gò má Ôn Tuyết Nhiêu, khí thế hừng hực nãy giờ lập tức biến mất, hắn luống cuống giúp Ôn Tuyết Nhiêu lau nước mắt, cẩn thận dò hỏi, \”Anh.. anh nói sai rồi hả? Không lẽ.. Nhiêu Nhiêu không muốn học chung đại học với anh, không muốn ở bên cạnh anh mãi mãi?\”