\”Choi tiểu thư kia, chính là khúc mắc trong lòng em sao?\” TaeYeon ôm Ipad nằm trên sô pha, động tác mất hồn, ngôn ngữ cũng trở nên nghiêm túc.
Tiffany biết vài lần gặp SooYoung, TaeYeon đứng trên lầu nhìn xuống, nhịn lâu như vậy rốt cuộc vẫn nói ra.
\”Đúng, cô ấy là tình đầu của tôi, tôi vẫn luôn thích người ta. Cô ấy lúc trước vứt bỏ tôi bây giờ trở về, đại khái là muốn cùng một chỗ với tôi. Ý đã rõ, cô còn muốn biết gì nữa.\” Tiffany một cước dẫm nát bụng TaeYeon, đạp qua đạp lại. TaeYeon vừa hét \”Muốn nôn muốn nôn\” nhưng cũng không né tránh, mang theo ánh mắt ưu thương nhìn Tiffany.
Tiffany bị nhìn da đầu cũng run lên: \”Kim TaeYeon tiểu thư, cô muốn nói gì có thể nói thẳng không? Đừng đau thương nhìn tôi nhưng lại không nôn ra nửa chữ được không? Tỷ tỷ đã rất nhiều năm không ngẩng đầu lên bốn mươi lăm độ rồi?\”
\”Nếu vẫn thích người ta, cô ấy bây giờ trở về muốn cùng em một chỗ, em hẳn là rất vui vẻ? Hiện tại em có quyết định lập tức trở về bên cô ấy không?\” TaeYeon ôm Ipad giống như ôm gối ôm, lông mi tinh tế, đôi mắt thanh tú sáng ngời, giống như ánh sáng vũ trụ xán lạn trong ấn tượng của Tiffany.
\”Tôi….. Chưa nghĩ ra.\” Thật bất ngờ, đây là vấn đề mà Tiffany không muốn lừa dối TaeYeon nhất.
\”Vì sao phải do dự?\” TaeYeon ngồi xuống, tóc vàng tán loạn trên vai áo khoác mềm mại, mái tóc dài che một bên mắt. Môi của TaeYeon rất đỏ, mặc dù không giống như bôi qua son môi. Răng trắng đến trình độ này, chẳng lẽ là muốn đi chụp quảng cáo sao?
\”Cô quản tôi! Tôi thích do dự thì do dự!\”
Tiffany \”Hừ\” một tiếng đi mở tủ lạnh, đưa lưng về phía TaeYeon. Tên ngu ngốc này hỏi hỏi hỏi hỏi, hỏi cái gì không hỏi lại đào ra \”Vì sao\”, muốn hỏi đến khi biên tập xong mười vạn câu hỏi vì sao mới được sao? Có phiền hay không a có phiền hay không!
\”Hwang tiểu thư không muốn nói, tôi đoán một chút là được rồi.\” TaeYeon rốt cuộc buông tha vấn đề, triển khai câu hỏi giả thuyết.
TaeYeon đi tới, kiễng chân nằm úp sấp vào lưng Tiffany nói, \”Nếu thật sự chỉ là sợ hãi vì trống trải mấy năm qua thì không đến mức do dự như vậy. Đây không phải là người mà em luôn mở tưởng sao? Thay đổi hay không thay đổi chỉ có bản thân em đã trải qua mới có thể hiểu được? Cho nên, có lẽ là tâm tư của em hoặc ít hoặc nhiều đã bị người khác chiếm cứ và vốn vị trị đó thuộc về Choi SooYoung, đúng không?\”
TaeYeon nói mấy câu có vẻ nho nhã, Tiffany nhất thời không hiểu rõ TaeYeon biểu đạt ý tứ gì. Trong lòng oán hận, từ nhỏ không thích giáo viên văn cho nên học dở môn văn, Tiffany giả vờ suy nghĩ nhìn qua thật giống như chìm sâu vào vấn đề.
Chờ đến lúc suy nghĩ xong Tiffany liền nắm chặt lon nước ngọt, xoay người đặc biệt ngọt ngào nhìn TaeYeon: \”Chẳng lẽ cô muốn nói người đóng chiếm vị trí nhỏ trong lòng tôi chính cô sao?\”
TaeYeon chỉ nhìn, không nói lời nào.
Tiffany vòng tay lên cổ TaeYeon nói: \”Thật ra, trong lòng tôi tất cả đều là cô…. Đã không thể dung nạp thêm bất kì người nào khác.\”