Thẳng đến lúc gần hết phim Jessica mới thức dậy, thấy áo của Yoona trên người, ý cười chậm rãi hiện lên. Jessica nâng tay vịn lên, giơ tay kéo Yoona về phía mình.
\”Làm gì vậy! Mới vừa tỉnh ngủ đã động tay động chân.\” Yoona ngoài miệng lạnh lùng nhưng cơ thể cũng đã nghiêng tới.
\”Tôi chỉ động tay làm gì có động chân?\” Jessica cảm thấy mình thật vô tội.
\”Vậy hiện tại chị có ý gì? Mượn tối hành hung sao? Thật sự muốn đem tôi áp lên người chị sao? Chị không sợ ruột cũng nôn ra sao?\”
Jessica lười trợn trắng mắt: \”Em tốt nhất là nhanh béo lên để có thể làm tôi nôn ruột ra.\” Vuốt vuốt mặt Yoona nói, \”Trời ạ đây là cảm giác gì? Là ai đã ngược đãi quốc bảo vậy?\”
\”…….. Nhắc lại chuyện quốc bảo tôi liều mạng với chị.\”
\”Được rồi, lại đây Yoong, tôi cảm thấy hơi lạnh.\”
\”Chị xem tôi là cái ấm lô sao?!\” Yoona nặng nề áp lên, Jessica \”Á\” một tiếng tỏ vẻ không chịu nổi sức nặng: \”Ấm lô dùng để sưởi ấm chứ không phải để đè người.\”
\”Ấm lô không chỉ dùng để đè người, còn có thể dùng để đánh người, hoàn toàn được quyết định bởi mục đích của chị là gì.\” Yoona lại dùng lực ấn xuống.
Jessica ôm lấy hông của Yoona nói: \”Tốt lắm tốt lắm, em đè chết tôi là tốt rồi. Chỉ cần em không mềm nhũn là tốt rồi.\”
\”Cái gì mềm nhũn! Tôi có mềm như vậy sao?\”
\”Cũng không mềm lắm, muốn diệt mỡ trên người cũng khá khó khăn, cho nên không cần tiêu diệt nó, vì em bây giờ ôm rất tốt.\”
\”…. Chị cút đi! Tại sao không phải là chị thay đổi để dễ ôm một chút?!\”
Yoona giãy giụa đứng dậy, Jessica không buông hai tay ra: \”Tôi cũng muốn a, nhưng ăn thế nào cũng không béo được, vì thế tôi vô cùng buồn rầu.\”
\”Tốt nhất nên làm da mặt mình dày hơn đi.\” Yoona chống tay muốn thẳng người trở về chỗ ngồi.
\”Yêu cầu rất hợp lí, nằm trong khả năng của tôi, tôi sẽ tận lực thỏa mãn yêu cầu của Yoong.\” Jessica vẫn tiếp tục không buông Yoona ra.
Hai người trong bóng đêm uốn éo vặn vẹo chơi trò vô lại, đến khi tiếng nhạc cuối phim vang lên cũng không biết. Kết thúc phim, ngọn đèn sáng ngời được bật lên, khán giả đồng loạt đứng lên, trước mắt bao nhiêu người cả hai còn nửa nằm nửa ngồi dây dưa không rõ.
Jessica lập tức thả Yoona ra, tốt lắm, Yoona ngồi dậy, cùng mọi người nhìn nhau.
\”A, tôi lại mệt mỏi rồi.\” Jessica che mặt làm trạng thái buồn ngủ, cũng không nhìn biểu tình của Yoona.
Có lẽ cuộc sống phải luôn có vài lần khó quên, ngay cả mặt dày cũng phải ném luôn cái mặt, cũng không quản ai là tổng giám hay là quốc bảo.
Trên đường lái xe về trời đổ mưa nhỏ, Yoona như tượng sáp ngồi ở ghế phụ không nói chuyện, Jessica trêu một câu Yoona trừng mắt một cái.