\”Sica, hôm nay con cũng bận rộn công việc sao?\”
Kwon Yuri và Kwon mẹ gần như cùng một khuôn mẫu in ra, từ rất lâu Yuri đã nói qua, chờ đến trung niên, Yuri sẽ giống mẹ y như đúc. Cho nên khi Kwon mẹ đi tới, Jessica có loại ảo giác, dường như là Yuri đứng trước mặt mình. Kwon mẹ thật sự có khả năng làm vợ hiền, trợ giúp chồng quản lí sự nghiệp gia đình phát triển thành công lớn mạnh. Nhưng đồng thời là một người không xứng làm mẹ, con gái đã ba mươi còn trầm cảm, đây không phải đang ầm ĩ tự sát sao.
\”Vâng, có lẽ không có thời gian gặp Yuri.\” Jessica biết được ý đồ của đối phương, dù sao cũng phải nói đến chủ đề chính, không nên lãng phí thời gian đi giả ngu.
Jessica mở cửa xe nửa người đã muốn ngồi vào xe: \”Dì lái xe sao?\”
Kwon mẹ chặn cửa xe, trong ánh mắt không một tia sáng, giống như nước lặng. Cho tới giờ vẫn rất chú ý dáng vẻ của Kwon mẹ, rõ ràng đầu đã bạc. Thanh âm của Kwon mẹ gần như cầu xin: \”Sica, con phải đi gặp Yul một lần. Nó không chịu ăn, mỗi ngày đều nôn, chỉ còn có ba mươi bốn cân, xoay người trở mình đều không được, còn bị chấn thương….. Bác sĩ nói nó nếu tiếp tục không ăn uống cũng không phối hợp trị liệu, chỉ còn đường chờ chết.\”
Jessica không nhìn Kwon mẹ, chỉ bình tĩnh tuyệt tình nhìn về nơi khác, cũng không có đánh giá lời nói của Kwon mẹ.
\”Yul chỉ muốn trước khi chết gặp con một lần. Sica, cho dù là chia tay, con cũng không thể nhẫn tâm như vậy? Coi như dì cầu xin con đi gặp nó được không?\”
Ánh mắt Jessica dao dộng một chút, giả vờ lộ ra vẻ tươi cười nói: \”Con phải đi nếu không sẽ muộn giờ họp. Dì, nếu dì không lái xe con đưa dì đi được không?\”
\”Con muốn ta quỳ xuống để cầu xin con sao? Dì chỉ có một đứa con gái……\” Nước mắt hơn nửa đời người đều tuôn ra, Kwon mẹ run rẩy đôi môi giống như tận lực nói cho Jessica biết mình có bao nhiêu bi thương.
Jessica như trước không có nhiều biểu tình, ngữ khí vãn bối lễ phép: \”Dì không cần cầu xin con như vậy, Yuri vì sao biến thành như vậy không phải do con làm hại. Chỉ sợ dì càng biết rõ cô ấy vì sao trầm cảm như vậy.\”
Nước mắt tựa như đọng lại trong mắt Kwon mẹ, trừng lớn mắt, đôi mắt không đỏ chút nào, tựa như nước mắt chỉ là bắt buộc chảy ra, không mang tình cảm gì, như chất lỏng mà thôi.
\”Chỉ một lần.\” Nhưng Jessica vẫn đáp ứng, \”Con sẽ không nói chuyện với cô ấy, con sẽ nhìn cô ấy từ xa rồi đi.\”
\”Được! Được! Cám ơn con!\” Jessica không thèm nhắc lại, ngồi vào trong xe.
Đến giờ cơm trưa, Yoona thấy Jessica còn chưa về, có chút nhàm chán, bụng không ăn no cũng không có cảm giác đói bụng, nhìn đồng hồ chờ Jessica trở về. Yoona thật sự hận không thể oanh tạc điện thoại hai mươi bốn giờ, cho dù là nhắn tin cũng được a!
Chỉ tách ra một chút, không biết Jessica đang làm gì, Yoona đều cảm thấy rất khó khăn. Nhưng trên thực tế, đương nhiên Yoona không thể làm như vậy, nếu không ai đó sẽ phiền chết?