Thời gian vốn dĩ trôi qua rất nhanh, thấm thoát tiết trời cũng đã sắp vào Đông. Không còn những tia nắng mặt trời gay gắt, cũng không còn cái cảm giác oi bức mỗi buổi trưa hè nữa. Những cơn gió se lạnh dần lùa tới, kéo theo một vài chiếc lá lìa cành bay một vòng trên không rồi rơi hẳn xuống đất. Junghwa dựa người vào thành ghế phụ của chiếc Lamborghini láng bóng, tầm mắt cô đặt vẩn vơ trên cảnh vật bị giật lùi theo một tốc độ nhất định bên ngoài cửa kính.
Một con mèo hoang nằm lim dim ngủ trên thành hàng rào của một ngôi nhà kiểu Hàn chính gốc. Những khi có gió lạnh thổi qua thì nó mở miệng ngáp dài lười biếng một cái, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, rồi lại cuộn tròn mình ngủ tiếp. Junghwa cười, nhắm mắt nghỉ ngơi. Bình thường mọi học sinh muốn đến trường đều phải đi tàu điện ngầm, mặc dù không tiện lợi lắm nhưng đây lại là cách di chuyển nhanh nhất, nếu như nói riêng trường nữ sinh trung học Banana thì chỉ cần tầm khoảng ba mươi phút là sẽ đến nơi. Thế nhưng Junghwa chưa bao giờ đi tàu điện ngầm, lý do là vì cô không thích lúc nào cũng phải chen chúc lên cái nơi đầy rẫy đủ mọi loại người, và cả những thứ mùi nước hoa mồ hôi hỗn tạp trộn lại với nhau.
Mặc dù đi bằng phương tiện cá nhân thì thời gian đến trường sẽ lâu hơn nhưng Junghwa chưa bao giờ cảm thấy như vậy cả. Cô lúc nào cũng ngủ gật trong xe mỗi khi đến trường và phải luôn nhờ người quản gia đánh thức. Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Tất cả học sinh đều phải vượt qua kỳ thi học kỳ hai mới được nghỉ Đông, vì vậy mà ai cũng nỗ lực học, cho dù không đạt điểm cao nhất, thì cũng phải đủ điểm qua môn. Ngay cả các giáo viên trong trường cũng ra sức mà giảng dạy, vì chỉ cần một học sinh không đạt chuẩn thôi, họ cũng sẽ phải hi sinh kỳ nghỉ của mình để ôn thi lại. Chỉ khi đến gần các kỳ nghỉ trong năm thì Junghwa mới cảm nhận được cái bầu không khí học tập nghiêm túc trong lớp nhưng có vẻ như có một người nào đó không hề bị ảnh hưởng gì từ nó.
Tiếng chuông trường đều đều vang lên, mọi người đồng loạt cất tập sách vào rồi nhanh chóng ra khỏi lớp giải stress một chút. Suốt mấy tiết học Junghwa đều chăm chú nhìn vào sách tham khảo, cộng với việc không được ngủ đủ giấc nên khi cô hướng tầm mắt ra nơi khác thì lập tức một cơn choáng nhẹ ập đến. Cô khẽ nhăn mày một cái, rồi liên tục chớp chớp đôi mắt hổ phách, một lúc sau cảm thấy đỡ hơn mới đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
\” Hani ah, đến giờ ăn trưa rồi, dậy đi thôi.\”- Junghwa khom người xuống mặt ngang mặt với Heeyeon, khẽ lung lay đôi vai của cô nàng.
Sau cái lần ở phòng thay đồ thể dục thì Junghwa và Heeyeon không hề nói với nhau một câu nào, chiến tranh lạnh cứ thế kéo dài cho đến khi họ tham gia vào trò chơi của ông Ahn thì kết thúc. Mặc dù mối quan hệ của họ vẫn không rõ ràng nhưng vẫn tốt hơn là không có gì.
Heeyeon bỉu môi rồi mở mắt, cô ngẩng đầu lên một chút để nhìn Junghwa nhưng lại không nói gì cả.
\”Cậu có muốn ăn trưa hay không đây?\”-Junghwa giả vờ nghiêm khắc.
\”Ăn mà..\”
Cuối cùng thì Heeyeon cũng lười biếng ngồi dậy, vươn vai một cái rõ dài rồi từ từ thu dọn tập sách. Cuốn tập toán của cô mở toan ra trên bàn, Junghwa khẽ liếc vào, trong ấy đầy ắp các hình vẽ con mèo Fati, nếu không nhờ cái nhãn tập bên ngoài thì chắc Junghwa cũng sẽ lầm tưởng đây là tập mĩ thuật luôn ấy chứ!