Bữa tiệc đã kéo dài mấy tiếng rồi mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, có vẻ như hôm nay mọi người sẽ vui chơi overnight đây.
Heeyeon sau khi rửa mặt ra thì cũng tỉnh táo được vài phần, một lần nữa bước ra ngoài sân vườn thì choáng với cảnh tượng đang diễn ra. Những tiểu thư công tử lúc đầu vẫn còn giữ dáng vẻ lịch thiệp sang trọng thì bây giờ đang vứt hết hình tượng của mình mà chạy nhảy tưng bừng, trong đó có cả Hyelin và LE nữa. Đúng thật là khi có rượu vào thì con người ta mới bộc lộ hết bản chất. Heeyeon nheo mắt, Hyelin, LE, và hàng tá những con người khác mà cô không biết tên, nhìn một lượt, rồi lại một lượt, lúc này cô mới phát hiện, ngay từ đầu bữa tiệc cho đến bây giờ, cô không hề thấy Junghwa.
Cô bỗng cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác mất mát khó tả.
Trong khi Heeyeon đang cố chạy ra khỏi đám đông đang nhảy nhót không biết trời trăng mây đất gì kia thì bỗng nhiên xung quanh tối om, tất cả đèn điện được dùng để thắp sáng khu vườn, thậm chí cả đèn bên trong biệt thự nữa, đều đồng loạt tắt hết. Mọi người bắt đầu trở nên xôn xao cho đến khi nghe được một giọng nói không biết phát ra từ đâu.
\”Đúng như ý của tất cả mọi người ở đây, điều thú vị nhất của bữa tiệc hôm nay…\”-Đây rõ ràng là âm thanh điện tử, nhưng không khó để cho mọi người nhận ra nó chính là chất giọng trầm thấp quen thuộc của ông Ahn.
\”Chính thức bắt đầu.\”
*Đoàng*
Tiếng súng vang lên chói tai trong không gian tĩnh mịch.
\” Aaa..!\”-Tiếp sau đó là một tiếng thét đau đớn của một người đàn ông.
Đèn bật sáng trở lại.
Thân ảnh nam nhân vạm vỡ nằm bất động dưới đất, máu trên lưng không ngừng chảy lênh láng ra bỗng trở nên vô cùng rõ ràng trong mắt của những vị khách.
Một vài người phản ứng nhanh thì lập tức chạy đến bên nam nhân đó kiểm tra, nhưng ngay lập tức sắc mặt của họ trở nên trắng bệch.
\”Ông ta.. chết rồi.\”
\”Cái gì!?\”
Đám đông lập tức trở nên hỗn loạn, những cô tiểu thư hay các cậu công tử say xỉn nhảy nhót tưng bừng vừa rồi cũng lập tức tỉnh rượu, bỏ chạy tán loạn cả lên.
\”Mọi người bình tĩnh lại nào. Tiệc của gia tộc Ahn không phải lúc nào cũng luôn có một trò chơi bất ngờ sao?\”-Âm thanh điện tử đó lại một lần nữa vang lên.
\”Trò chơi bất ngờ sao!? Nhưng như vậy chẳng phải hơi bị lố à!!?\”-Một cô gái mất bình tĩnh hét lên.
Mọi người thấy thế thì cũng bắt đầu lên tiếng theo, nhưng có vẻ như ông Ahn chẳng quan tâm gì đến chúng, tiếp tục lời nói còn dang dở của mình.
\”Luật chơi rất đơn giản: Biệt thự Ahn gia, bao gồm cả khu vườn xung quanh nó, chính là sân chơi của các vị. Tôi đã bố trí bốn \’sát thủ\’ trong sân chơi này, trong vòng hai tiếng đồng hồ, chỉ cần các vị lẩn trốn thành công khỏi họ thì xem như đã chiến thắng. Còn nếu như các vị bị họ bắt gặp thì…\”