Lingorm – Xuyên Thành Alpha Cặn Bã Trong Sách – Chương 97: Ngoại truyện 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Lingorm – Xuyên Thành Alpha Cặn Bã Trong Sách - Chương 97: Ngoại truyện 7

Orm Kornnaphat mỉm cười dựa sát vào người LingLing Kwong, ở sau lưng cô cười khẽ nói: \”Chủ tịch Kwong uống cái gì vậy? Em cũng muốn uống.\”

LingLing Kwong còn chưa kịp bình tĩnh lại, hai bên tai còn đang ửng đỏ, nghe được giọng nói của Orm Kornnaphat thì lỗ tai hơi run lên: \”Ừ, tôi rót giúp em, em uống cái gì? Nước trái cây, cà phê, hay là trà?\”

Orm Kornnaphat từ phía sau tựa trán lên vai LingLing Kwong, rõ ràng cảm giác được LingLing Kwong hơi cứng người lại: \”Chị uống cái gì? Em muốn uống giống chị.\”

\”Ừ.\” LingLing Kwong vừa trả lời vừa rót hồng trà vào ly cho Orm Kornnaphat, Orm Kornnaphat dựa vào người LingLing Kwong khiến cho động tác của cô có hơi cứng còng.

\”Orm, em, em đứng dậy đi, nếu không sao uống nước được?\” Giọng nói của LingLing Kwong có hơi mất tự nhiên, lỗ tai đỏ như muốn rỉ máu.

Orm Kornnaphat không tiếp tục trêu chọc cô, đứng dậy buông LingLing Kwong ra, LingLing Kwong lúc này mới xoay người đưa ly trà cho Orm Kornnaphat: \”Có hơi nóng, em từ từ uống.\”

Orm Kornnaphat tiếp nhận cái ly, mỉm cười nhìn LingLing Kwong: \”Đang quan tâm em à?\”

\”Em đừng chọc tôi.\” LingLing Kwong đỏ ửng hai bên tai, giọng nói có chút đáng thương.

Orm Kornnaphat khẽ cười một tiếng, nói: \”Không có chọc chị nha, em chỉ nói thật thôi.\”

Ánh mắt hai người giao nhau, LingLing Kwong cảm thấy tim mình đập có hơi nhanh, đúng lúc này, cửa phòng ngủ mở ra, nhóc con xoa xoa đôi mắt, nhô đầu ra khỏi phòng: \”Mẹ, mommy, hai người đang làm gì vậy ạ?\”

LingLing Kwong đặt cái ly lên bàn, đi qua vài bước bế nhóc con lên: \”Đang uống nước, Alice muốn uống cái gì? Uống sữa bò hâm nóng không?\”

Nhóc con vừa mới tỉnh lại nên có hơi khát nước, gật gật đầu nhỏ, LingLing Kwong đặt nhóc con ngồi lên sô pha, bản thân thì đi hâm sữa bò cho nhóc con.

Orm Kornnaphat mỉm cười ôm nhóc con ngồi vào lòng mình, để bé ngồi chơi ở trong lòng cô, nhóc con đã cao hơn rất nhiều, Orm Kornnaphat nghĩ, nếu bây giờ không tranh thủ ôm, mấy năm sau có thể ôm không nổi nữa.

LingLing Kwong hâm nóng sữa xong thì bưng lên bàn trà, sau đó gọi cho Thongsan nhờ cậu ta đi mua một phần trái cây thập cẩm, thuận tiện mua thêm một ít thú bông cho nhóc con.

Thongsan nhận điện thoại của LingLing Kwong xong thì lập tức chuẩn bị.

Nửa tiếng sau, Thongsan ôm mấy con thú bông mềm mại vào trong ngực, trên tay cầm theo một túi trái cây đi vào toà nhà.

Có vài người đồng nghiệp rất thân thiết với Thongsan thấy cậu ta ôm đồ chơi vào công ty thì không nhịn được hỏi: \”Thư ký Thongsan, cậu mua nhiều thú bông như vậy để làm gì? Không phải cậu còn chưa kết hôn sao?\”

\”Mua giùm giám đốc Kwong, được rồi, mọi người mau đi làm việc đi, có chuyện không nên hỏi, đừng hỏi.\” Thongsan thầm nghĩ, ước gì bản thân không biết gì như bọn họ, sau đó cậu vội vàng đi vào thang máy.

Cậu ta gõ cửa đi vào phòng LingLing Kwong thì nhìn thấy LingLing Kwong và Orm Kornnaphat đang chơi cùng nhóc con.

Thongsan có hơi xấu hổ mở miệng nói: \”Giám đốc, những thứ cô cần tôi đã mua xong.\” Ngay sau đó lại lộ ra một nụ cười công nghiệp với Orm Kornnaphat và Alice: \”Chào cô Kornnaphat, chào bạn nhỏ.\”

Orm Kornnaphat có chút buồn cười nhìn bộ dạng khẩn trương của Thongsan, mỉm cười nói: \”Thư ký Thongsan không cần khách sáo vậy đâu, đưa đồ cho tôi là được.\” Nói xong thì đứng dậy cầm mấy con thú bông từ trong ngực Thongsan ra, đặt thú bông xuống cạnh nhóc con.

LingLing Kwong thấy không còn việc gì nữa nên kêu Thongsan đi ra ngoài, sau đó cầm phần trái cây thập cẩm mà Thongsan vừa mua đặt lên bàn: \”Lát nữa Alice ăn nhiều một chút nha.\”

Nhóc con ôm một bé rùa bông màu xanh vào trong ngực, nhìn thấy đồ ăn ngon thì đôi mắt sáng lên, kéo giọng làm nũng với LingLing Kwong: \”Dạ ~\”

Naruphol thấy Thongsan bận trước bận sau cũng đoán được một ít, nhưng không dám hỏi nhiều.

Hôm nay, chưa đến 5 giờ chiều thì LingLing Kwong đã tan làm, dẫn theo Orm Kornnaphat và nhóc con rời khỏi công ty, dọa sợ một đám nhân viên trong tập đoàn I&T, mọi người đều biết LingLing Kwong chính là người cuồng công việc, hơn 10 giờ tối mới về nhà cũng là chuyện bình thường đối với cô, hôm nay cô tan làm sớm như vậy khiến mọi người đều hoang mang, đặc biệt là khi bên cạnh cô còn dẫn theo một cô gái lạ và một đứa bé.

\”Trời ạ, hôm nay chủ tịch chưa tới 5 giờ chiều đã tan làm, có chuyện gì vậy?\”

\”Đúng vậy, tôi đã chuẩn bị sẵn cơm hộp để tăng ca rồi, kết quả là Boss hôm nay về sớm?\”

\”Là do thế giới này điên rồi hay do tôi điên rồi? Boss vậy mà không tăng ca sao?\”

\”Nè, tôi có tin đồn muốn kể, mọi người có muốn nghe không?\”

\”Kể lẹ, gõ chữ nhanh lên.\”

\”Đúng vậy, nhanh lên, gõ chén chờ.\”

\”Tôi nghe bạn tôi nói, cô gái đi bên cạnh Boss vừa nãy chính là vợ của Boss, bạn nhỏ kia chính là con gái của họ.\”

\”Má ơi, tôi cũng thắc mắc sao chủ tịch có thể không thích mấy người mẫu nam đẹp trai kia, hóa ra là giới tính không đúng.\”

\”Woah, nếu chủ tịch thích phụ nữ, tôi có thể.\”

\”Tôi cũng có thể!.\”

\”Mấy cô ngủ sớm một chút đi, trong mơ muốn gì cũng có.\”

LingLing Kwong cũng không biết bản thân tan làm sớm có thể tạo ra chấn động lớn trong công ty, trước đây là vì tan làm về nhà chỉ có một người rất cô đơn nên cô không muốn về nhà, nhưng mà bây giờ có Orm và nhóc con, LingLing Kwong cảm thấy cuộc sống của cô lập tức trở nên phong phú, cô cũng không còn giống một người máy mỗi ngày lặp đi lặp lại những công việc giống nhau.

Sau khi ăn bữa tối, LingLing Kwong chạy bộ trong phòng tập thể hình, Orm Kornnaphat thì chơi cầu trượt cùng nhóc con, dù gì cũng là trẻ con, nhóc con nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ, có đồ chơi mới thì muốn chơi mãi, nhưng chạy tới chạy lui thật sự rất tiêu hao thể lực, mới hơn 8 giờ tối nhưng nhóc con đã chơi mệt rã rời.

Orm Kornnaphat thấy nhóc con buồn ngủ thì vội vàng dẫn nhóc con đi rửa mặt rồi đi ngủ.

LingLing Kwong chạy đến khi đổ một thân mồ hôi mới ngừng lại, đi vào phòng ngủ phụ để tắm rửa, đến khi cô tắm xong quay lại phòng ngủ chính thì nhóc con đã ngửa mặt ngủ say, nhưng mà hôm nay vị trí ngủ của nhóc con có chút khác biệt so với hôm qua, rõ ràng là nhích qua bên trái rất nhiều, vì thế nên phần giường ở bên phải trống ra một khoảng lớn, đủ để hai người ngủ, nghĩ đến đây, lỗ tai LingLing Kwong lại đỏ lên.

Ngay lúc cô đứng ở mép giường ngây người thì Orm Kornnaphat tắm rửa xong bước ra khỏi phòng tắm, thấy LingLing Kwong ngây ngốc đứng nhìn chiếc giường, cô phụt cười ra tiếng, \”Ngây ngốc đứng đó làm gì? Lên giường nghỉ ngơi thôi.\”

LingLing Kwong lúc này mới lấy lại tinh thần, ngước mắt lên liền nhìn thấy Orm Kornnaphat, LingLing Kwong càng cảm thấy nóng hơn, Orm Kornnaphat mặc một chiếc váy ngủ bằng tơ lụa giống hôm qua, chỉ thay đổi thành màu sắc thành màu đen, chân váy ngắn tới đáng thương, khiến cho đôi chân thon dài kia càng trông nổi bật hơn, ánh mắt LingLing Kwong trở nên lúng túng không biết nên nhìn vào đâu.

Orm Kornnaphat thấy Kwong tiểu bạch thỏ nhà mình thẹn thùng nên cũng không trêu ghẹo LingLing Kwong, cười khẽ một tiếng, nói: \”Em lên giường trước.\” Nói xong thì đi đến bên giường, nằm ở chính giữa chiếc giường.

LingLing Kwong lúc bấy giờ mới nhẹ nhàng thở ra, xốc phần chăn ở chỗ mình lên rồi nằm xuống, cô thuận tay tắt đi bóng đèn trong phòng, trong lúc nhất thời, trong phòng chỉ còn lại hai ngọn đèn màu cam mập mờ sáng.

Bây giờ chỉ mới hơn 9 giờ tối, Orm Kornnaphat không ngủ được, quyết định cầm điện thoại lên chơi, LingLing Kwong cũng học theo chơi điện thoại, nhưng ánh mắt cô lại thường nhìn vào vành tai trắng nõn của Orm Kornnaphat.

Mái tóc xoăn dài của Orm Kornnaphat được vén ra sau tai, lộ rõ vành tai cô.

LingLing Kwong sợ Orm Kornnaphat phát hiện nên không dám nhìn chằm chằm, nhìn được vài giây liền nhìn sang nơi khác, trong đầu đều là câu nói của Orm Kornnaphat lúc chiều.

Orm Kornnaphat chơi điện thoại được khoảng nửa tiếng thì buông điện thoại xuống, LingLing Kwong thấy Orm Kornnaphat đã nhắm mắt lại, trong lòng lấp ló một chút thất vọng, không phải đã nói buổi tối sẽ cho cô hôn sao?

Cô nghĩ như vậy nên cũng mở miệng, nhưng lời nói lại tương đối ẩn ý: \”Cái này, Orm, em đi ngủ à?\”

Orm Kornnaphat mở mắt ra, có chút buồn cười nhìn LingLing Kwong: \”Chứ làm gì?\”

LingLing Kwong xoay chuyển tròng mắt, có hơi xấu hổ mà nhắc nhở: \”Orm, em có quên cái gì không?\”

Orm Kornnaphat nghe LingLing Kwong hỏi xong thì cảm thấy mông lung, cái gì nên làm cô đã làm hết rồi, có thể quên cái gì?

Nhìn bộ dạng mơ mơ màng màng của Orm Kornnaphat, LingLing Kwong cố nén ngại ngùng, cắn răng nhắc nhở Orm Kornnaphat: \”Buổi chiều lúc ở văn phòng, em quên mình nói gì rồi sao?\” LingLing Kwong nói, ánh mắt nhìn vào vành tai trắng nõn của Orm Kornnaphat.

Orm Kornnaphat nhìn theo ánh mắt của LingLing Kwong, suy tư một hồi, bỗng chợt hiểu ra, nằm trên giường cười ra tiếng, mấy lời đó vốn chỉ nói để trêu ghẹo LingLing Kwong thôi, cô cũng đã quên chuyện này, không ngờ tới LingLing tiểu bạch thỏ của cô còn nhớ rõ nha.

LingLing Kwong thấy Orm Kornnaphat cười đến sắp chảy nước mắt, có chút thẹn thùng cũng có chút ấm ức, rõ ràng là Orm nói về nhà cho cô hôn trước, bây giờ còn cười cợt cô!

LingLing Kwong dứt khoát xoay người sang chỗ khác, nhắm mắt lại không thèm để ý tới Orm Kornnaphat.

Orm Kornnaphat vui vẻ được một lúc, thấy LingLing Kwong quay lưng lại thì vội vàng nhích lại gần LingLing Kwong, từ phía sau ôm lấy LingLing Kwong, chồm người lên nói vào tai cô: \”Giận rồi? Em xin lỗi, em xin lỗi, em không cố ý, thật sự quên mất, bây giờ mình hôn được không? Đừng giận em.\” Orm Kornnaphat nói, dựa đầu vào vai LingLing Kwong cọ cọ, thấy LingLing Kwong không phản ứng, Orm Kornnaphat chồm người lên, nhẹ nhàng hôn một cái lên má LingLing Kwong.

LingLing Kwong nhắm mắt lại, đầu tiên là cảm nhận được Orm Kornnaphat đang cọ cọ vào người cô, sau đó lại cảm thấy trên má phải có cái gì đó mềm mại chạm vào, giống như Orm Kornnaphat đang hôn cô.

Lỗ tai LingLing Kwong hơi ửng đỏ, khóe môi không nhịn được mà nhếch lên, xoay người lại nhìn Orm Kornnaphat.

Orm Kornnaphat thấy LingLing Kwong chịu quay lại thì cười tủm tỉm nhìn LingLing Kwong, đưa một bên lỗ tai lại gần cô, nói: \”Hôn đi, chị muốn hôn thế nào cũng được.\”

LingLing Kwong bị lời nói của Orm Kornnaphat làm cho ngại ngùng, nhưng cô lại thấy Orm Kornnaphat giống như có một lực hấp dẫn đối với cô, khiến cô nhịn không được mà lại gần.

LingLing Kwong thoáng nghiêng đầu, nhẹ nhàng hôn phớt qua vành tai Orm Kornnaphat một cái, sau đó lại ngại ngùng mà lùi về phía sau, thấy Orm Kornnaphat không nhúc nhích, vẫn cười tủm tỉm nhìn mình, LingLing Kwong to gan hơn, nghiêng người hôn lên vành tai Orm Kornnaphat.

Hôn được vài cái, LingLing Kwong thấy lỗ tai Orm Kornnaphat cũng đỏ lên, trong lòng có chút vui vẻ, sau đó lại cảm thấy chỉ hôn lỗ tai thôi vẫn chưa đủ, ánh mắt rơi xuống gò má trắng trẻo của Orm Kornnaphat, ma xui quỷ khiến mà hôn lên đó.

LingLing Kwong hôn xong mới cảm thấy hối hận, sợ bản thân không được đồng ý đã hôn lên gò má Orm Kornnaphat sẽ khiến em ấy không vui, ai ngờ Orm Kornnaphat chỉ ngẩng mặt lên, cười tủm tỉm nhìn LingLing Kwong, ánh mắt lướt qua đôi mắt LingLing Kwong, dời xuống chóp mũi, cuối cùng dừng lại ở đôi môi kia.

Orm Kornnaphat nhìn môi LingLing Kwong, từ từ sát lại gần, khẽ hôn lên môi LingLing Kwong, hôn nhẹ vài cái rồi thoáng lui lại, sau đó liền nhìn thấy bộ dạng đỏ bừng cả mặt không biết làm sao của Kwong tiểu bạch thỏ, cô thật sự không biết LingLing Kwong nhà cô còn có một mặt ngây thơ như vậy, trước giờ đều là LingLing Kwong đùa giỡn, trêu chọc cô, lần này cô phải nắm chặt cơ hội, tranh thủ trêu chọc tiểu bạch thỏ chưa trải sự đời này.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.