Bầu trời phía tây đã ngả tím, nắng tàn sót lại chỉ còn là mấy tia sáng mỏng manh rải qua rặng cây, chiếu xiên vào ô cửa sổ biệt phủ. Trong căn phòng lớn vắng người, hương gỗ trầm thoang thoảng quyện với mùi rượu mạnh, khiến cả không gian mang theo dư vị ấm nóng như hơi thở chực trào trước một trận bão.
Quảng LingLing ngồi trên sofa, áo khoác đã cởi, sơ mi mở hai nút cổ, tay cầm ly rượu sẫm màu, lặng lẽ thưởng thức từng ngụm. Ánh mắt cô lặng như mặt hồ mùa đông nhưng sâu bên trong lại là cuồng phong đang chực chờ nổi dậy.
Tiếng giày cao gót dừng lại trước cửa. Cô không quay đầu.
Trần Mỹ Linh không lên tiếng, chỉ nghiêng người đẩy nhẹ cánh cửa khép lại, rồi xoay lưng tựa vào nó. Ánh mắt nàng dừng lại trên bóng lưng Quảng LingLing một giây, khóe môi hơi cong, rồi từng bước chậm rãi tiến về phía trước.
Nàng không mặc áo khoác, bên trong là một chiếc sườn xám xẻ cao bằng lụa mỏng, màu đỏ rượu nồng nàn. Mỗi bước đi như lướt qua không khí, nhẹ nhàng mà nguy hiểm. Mỹ Linh dừng lại trước Quảng LingLing, rồi bất ngờ xoay người một vòng, tà áo vẽ nên đường cong mềm mại như dải lụa sống động.
Ánh mắt nàng sáng rực, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Quảng LingLing không sợ hãi, không rụt rè, mà là khiêu khích và rực lửa như lửa thiêu cung điện.
\”Quảng Thượng Tướng.\” nàng nghiêng người, giọng thì thầm như gió bên tai, \”chị bắt em đến đây, em không dám không nghe. Nhưng nếu đã đến, vậy… để em biểu diễn một chút xem có đáng không?\”
Âm nhạc không có. Chỉ có tiếng bước chân trần và tiếng vải lụa quệt nhẹ sàn nhà. Mỹ Linh nâng tay lên, uốn cong cổ tay như nước chảy, động tác khiêu khích mang dáng dấp của Tô Đát Kỷ nhập cung mê hoặc Trụ Vương ánh mắt sắc như dao, từng bước từng động tác đều nhắm thẳng vào bản năng vừa ngủ chưa đầy hai ngày trong lòng Quảng LingLing.
Quảng LingLing vẫn ngồi đó, tay siết chặt ly rượu, không uống tiếp, cũng không dời mắt.
Rồi đến khoảnh khắc Mỹ Linh nghiêng người ngồi xuống cạnh chân cô, ngẩng đầu, tay nhẹ nhàng đặt lên môi Quảng LingLing, đôi mắt khẽ cụp xuống, giọng nói dịu nhẹ:
\”Quảng Thượng tướng, em lại nhớ chị rồi.\”
Quảng LingLing đặt ly rượu xuống bàn. \”Trần Mỹ Linh.\” cô gọi tên nàng, giọng trầm khàn như dằn nén dục vọng dưới đáy ly.
\”Em có biết mình đang chơi với gì không?\”
Mỹ Linh ngẩng đầu, ánh mắt long lanh:
\”Em chơi với người em yêu mà… lỗ một chút, cũng không sao.\”
Dưới ánh đèn vàng mờ dịu, thân thể nàng như thấm đẫm ánh rượu, từng cử động như sóng tràn như lửa liếm qua da thịt Quảng LingLing.
Mỹ Linh cười, một nụ cười không phải e ấp, không phải quyến rũ thông thường, mà là kiểu bất cần xen lẫn châm chọc dịu dàng như đang nói \”Chị có thể kìm chế bao lâu?\”
Nàng đứng dậy, lùi một bước, ngón tay nhẹ nhàng trượt qua phần cổ áo sườn xám, rồi dừng ở nút gài đầu tiên.
\”Tất tay thì tất tay.\” Nàng nghĩ. Trong đáy mắt là lửa.