Buổi sáng, trời Bắc Kinh mờ sương, nắng chỉ là một dải mỏng lướt qua bầu trời xám tro. Mỹ Linh muốn về Trần Gia một lát. Cô nói chỉ là nhớ ông bà nội, muốn ngồi lại ở chiếc xích đu cũ sau vườn.
Quảng LingLing đích thân đưa Mỹ Linh về Trần Gia. Cô không nói nhiều suốt chặng đường, chỉ lặng lẽ nắm tay nàng, như thể từng phút giây này đều phải chắc chắn rằng người trong lòng mình vẫn còn ở đây, vẫn bình yên.
Trước cổng nhà họ Trần, Mỹ Linh chần chừ, quay sang nhìn nàng:
\”Chị đi làm đi, đừng lo cho em quá…\”
LingLing không trả lời ngay, chỉ đưa tay vuốt gọn mấy sợi tóc trước trán nàng, cô cúi đầu hôn nhẹ lên trán Mỹ Linh, dặn:
\”Chị sẽ quay lại đón em lúc tan tầm. Nếu em không về, chị mang luôn Trần Gia về sống chung.\”
Mỹ Linh bật cười khẽ, rồi khẽ gật đầu. Chỉ một khoảnh khắc ngắn thôi nhưng ánh mắt nàng ấm lại vì biết dù có đi bao xa, thì vẫn có một người đứng phía sau, chờ mình về.
Chín giờ sáng, văn phòng tầng 88 tòa nhà MWL
Lưu Mã Quỳnh gõ cửa ba cái đúng nhịp, rồi bước vào. Không chào hỏi nhiều, không vòng vo. Cô đặt trước mặt LingLing một tập hồ sơ kẹp chặt, trên cùng là USB màu bạc còn chưa mở lời, ánh mắt đã đầy sát khí.
\”Tớ nhận được tin này.\”
Cô dừng lại, giọng trầm xuống.
\”Là… Cao Quỳnh Ny.\”
Quảng LingLing dừng cây bút trong tay, ánh mắt lạnh như mặt hồ mùa đông:
\”Chuyện gì?\”
Lưu Mã Quỳnh đặt tất cả lên bàn, tay hơi siết cứng lại, đầy căm phẫn:
\”Cao Quỳnh Ny muốn đến Bắc Kinh gặp lại Mỹ Linh và… nhắc lại chuyện năm đó.\”
Lưu Mã Quỳnh mở máy ghi âm. Giọng nói vang lên là nữ, câu từ nhấn nhá từng chữ như cào vào da thịt:
\”Tuần sau tôi sẽ gặp lại cô ta, gợi cho cô ta nhớ lại cái đêm ấy, nhớ lại cảm giác bị cưỡng ép như thế nào. Trên đời này ai sẽ còn muốn yêu một người như Trần Mỹ Linh sau khi biết cô ta đã bị tôi ngủ qua? Cô ta từng tự tử nhiều lần, uống thuốc ngủ, nhảy lầu, nhảy cầu, cắt mạch tay cái gì cũng thử qua và đặc biệt từng vô nhà thương điên. Không ai cả. Cô ta sẽ quay lại. Vì ngoài tôi ra, không ai cần cô ta.\”
Giọng thứ hai – phụ nữ, có vẻ ngập ngừng:
\”Quỳnh Ny à… chuyện đó nếu truyền ra— hôn sự của cậu và Dương Thy Ngọc thì sao?\”
\”Thì che giấu. Hoặc xử lý.\”
\”Tôi chỉ đến Bắc Kinh chơi cô ta vài lần rồi quay về kết hôn\”
\”Nhưng nếu cô ta chống cự cậu thì sao?\”
\”Cô ta không có sức chống cự đâu.\”
\”Cô ta ngon lắm. Đời này tôi muốn chơi chết cô ta. \”
Rắc!
Quảng LingLing bẻ gãy cây bút trong tay. Mực đổ ra, thấm một vệt dài lên giấy trắng.
Không gian như ngưng đọng.