Nhà họ Trần tối nay yên ắng đến lạ. Không phải kiểu tĩnh lặng dịu dàng mà là cái tĩnh lặng bức bối, nặng trịch như thể mỗi người trong gian nhà này đều đang nuốt một viên đá tảng vào tim. Mỹ Linh ngồi một góc, tay siết chặt vạt áo, ánh mắt kiên quyết mà vẫn thấp thoáng hoang mang.
Mẹ cô đặt ly trà xuống bàn, giọng không cao, không thấp, nhưng từng chữ đều rơi xuống như đá tảng.
\”Mỹ Linh, con phải đi. Du học ba năm, sang Anh. Mẹ đã làm thủ tục xong rồi.\”
Bà nội vuốt nhẹ chén trà, giọng khản đặc:
\”Con bé còn nhỏ… nó có biết gì đâu mà bắt nó đi xa vậy, con?\”
\”Con không đi.\” — Mỹ Linh đáp, mắt đỏ hoe nhưng giọng vẫn cứng.
Ông nội cũng phụ họa theo, gằn giọng:
\”Du học gì mà đột ngột vậy? Con bé Mỹ Linh, con bé đâu phải dạng người thích bon chen đất khách quê người. Chỉ có cái nhà này là nơi con bé thuộc về.\”
Cha Mỹ Linh từ đầu đến giờ im lặng, khuôn mặt phủ sương khói, buồn bã nhìn con gái đến xót lòng. Ông nhìn vợ, chậm rãi:
\”Em đừng ép con bé như vậy. Con nó lớn rồi, nó có quyền lựa chọn cuộc sống cho mình.\”
Nhưng mẹ Mỹ Linh lại cười, nụ cười chua chát mà cũng đầy quyết liệt, như thể đã suy nghĩ điều này rất lâu rồi:
\”Quyền lựa chọn? Nó mới mười bảy tuổi thôi, chưa qua khỏi tuổi bồng bột đã bày đặt yêu với đương. Đứa con gái này… nếu còn để nó dính vào dạng tình cảm đó, thì đời nó sẽ đi vào ngõ cụt.\”
Bà nội giật mình, buông đũa xuống bàn, tiếng động vang lên khô khốc.
Mỹ Linh ngẩng đầu, mắt hoe hoe:
\”Mẹ, con thích chị ấy. Con tự nguyện.\”
\”Im đi! — Mẹ cô quát, nước mắt đã trào ra khóe mắt — Con biết mình đang nói cái gì không hả Mỹ Linh? Yêu một người phụ nữ… Mẹ không chấp nhận được! Mẹ là mẹ ruột của con, mẹ không muốn người đời nhìn con bằng ánh mắt kỳ thị, không muốn con bị coi thường, không muốn sau này con sống cả đời lén lút! Mẹ không hận con, mẹ chỉ sợ con khổ!\”
Bà nội vội cầm tay mẹ Mỹ Linh, khuyên nhủ:
\”Nhưng con cản như vậy… tình cảm đâu phải muốn là cắt được. Nếu tụi nó thật lòng…\”
Chỉ có mẹ cô, vẫn giữ vẻ bình thản. Nhìn Mỹ Linh như nhìn một đứa trẻ bướng bỉnh đang nhõng nhẽo.
\”Ý con đây không phải là cản. Chỉ là là thử.\”
\”Nếu thật lòng, thì ba năm cũng chẳng là gì. Mẹ không cấm đoán suông. Nếu trong ba năm đó, không gặp mặt, không liên lạc, mà tình cảm hai đứa vẫn như ngày đầu, mẹ sẽ tác thành. Mẹ thề với tổ tiên dòng họ này.\”
Câu nói như một nhát dao bổ xuống giữa bàn ăn. Căn nhà lập tức chìm vào im lặng. Chỉ có tiếng mưa ngoài hiên gõ lộp bộp từng nhịp dài.
Mỹ Linh cắn môi đến bật máu. Cô biết, lời mẹ cô nói ra là không thể rút lại. Mà cái điều kiện ấy… tàn nhẫn vô cùng.
Lên phòng, cô lặng lẽ rút điện thoại trong túi áo, nhắn tin cho Quảng LingLing:
Mỹ Linh: \”Chị có thể đợi em 3 năm không?\”
Chỉ chưa đầy một phút sau, màn hình hiện lên dòng trả lời. Dù chỉ qua mấy con chữ lạnh lẽo của điện thoại, Mỹ Linh cũng cảm nhận được nhịp tim của người ấy đang đập cùng nhịp với mình.