Người xui xẻo bị cầu tuyết đập trúng mặt mang theo hai vali hành lý lớn, im lìm không một tiếng động dần dần đi xa, sau đó đi vào cổng chính khách sạn.
Orm ngây người nhìn bóng lưng cô, trong lòng có ngàn lời cuồn cuộn muốn nói.
Nhưng nàng biết, vẫn chưa phải lúc.
Bow đang ở sau lưng nàng.
Bow thấy Orm lặng im hồi lâu, tuy có nghi ngờ, nhưng vẫn không chủ động mở miệng hỏi, chỉ yên lặng đứng phía sau.
Ngón tay nắm xe lăn đông cứng vì thời tiết lạnh lẽo.
Không biết qua bao lâu, bóng dáng của cô đã hoàn toàn biến mất, lúc này Orm mới nói: \”Bow, lạnh quá.\”
Bow: \”Vậy tôi đẩy cô về.\”
Orm ừ một tiếng.
Sau khi trở về, Orm ở trong nhà gỗ nhỏ, trong lòng luôn thấp thỏm lo âu.
Nàng không biết bản thân nên chủ động đi tìm Lingling, hay là chờ Lingling tìm đến nàng.
Nghĩ đi nghĩ lại, Lingling hẳn còn đang giận nàng.
Vậy thì chờ đến lúc Lingling nguôi giận, có lẽ cô sẽ chủ động đến tìm mình thôi.
Đêm đó, Orm không hề chợp mắt.
Nàng mải miết suy nghĩ về việc Lingling Kwong sẽ đột ngột nhảy qua cửa sổ, đi vào nhà trong một khoảnh khắc nào đó.
Giống như đêm nọ ở dinh thự, cô đột nhiên mang theo một phần thức ăn khuya, đầu bù tóc rối, xắn ống tay, tiến vào bằng đường cửa sổ.
Cũng tiến vào trái tim nàng.
Thế nhưng lăn lộn cả đêm, thức trắng tới sáng, lại chẳng đợi được người.
* * *
Orm đợi thêm vài ngày.
Trong khoảng thời gian này, nàng không dám đi đâu cả, chỉ thu mình bên trong khu nhà nhỏ, sợ Lingling tìm nàng lại tìm không thấy.
Bow có qua lại xem nàng vài lần, nàng vẫn không thấy nửa cái bóng lưng của Lingling Kwong.
Đã tới ngày thứ sáu, Orm đứng ngồi không yên.
Để tiện cho việc di chuyển, nàng sai người mua một chiếc xe lăn chạy bằng điện.
Kêu Bow đổi cho mình, lại nhờ nàng xuống núi mua hoa quả.
Chờ Bow rời khỏi, nàng nhân cơ hội chạy đến quầy lễ tân của khách sạn.
Đúng lúc người tiếp đón là Min.
Min thấy nàng một mình đến đây, vội vã bước ra: \”Sethratanapong Nhị tiểu thư, có chuyện gì mà lại đến đây một mình thế?\”
Orm đáp: \”Bow xuống núi, tôi muốn thử lái chiếc xe lăn chạy bằng điện này.\”
Min: \”Lần sau Bow tiểu thư vắng mặt thì cô cứ việc gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ giúp đỡ cô.
Cô đi một mình rất nguy hiểm.\”
\”Không sao đâu.\”
Orm lúng túng trong giây lát, ngập ngừng hỏi: \”Min tiểu thư, tôi…!có chuyện muốn nhờ cô giúp đỡ.\”
Min: \”Cô nói đi.\”
Orm: \”Tôi muốn biết sáu ngày trước, có vị khách họ Kwong nào vào trọ hay không? Vị khách ấy hiện đang ở phòng số mấy?\”
Min lộ vẻ khó xử: \”Chuyện này…!xin lỗi Sethratanapong Nhị tiểu thư, thông tin cá nhân của khách, chúng tôi không thể tiết lộ.\”
\”Được rồi…\” Orm cũng đoán được, đành thở dài: \”Quả thực, là tôi không hiểu quy định.\”
Nàng nhìn về phía hành lang dài đằng đẵng, khẽ cắn răng, đưa ra một quyết định táo bạo.