Book đến Bangkok một lần nữa để báo cáo công việc.
Vì hôm nay không phải ngày làm việc, sau khi ngủ ở khách sạn, rảnh rỗi không có việc gì làm nên nàng đến Kwong gia, muốn gặp hai người kia, còn thuận tiện thăm hỏi ông cụ đã lâu không gặp.
Khi đến nhà cũ, vừa vặn đúng vào giờ cơm trưa.
Vào đến cổng, quản gia chào đón, dẫn đường cho nàng: \”Book tiểu thư, lão gia đang ở phòng ăn.\”
Book: \”Vậy Kwong tổng đâu rồi?\”
Quản gia: \”Dạo gần đây khẩu vị của Kwong tổng không tốt, cô ấy hiện đang ở hồ nước sân sau, xem lũ vịt bơi.\”
Dứt lời, quản gia dừng một chút, sửa lời nói: \”Ây…!Xem Uni thiếu gia và Charxiu thiếu gia bơi.\”
Book xì xì bật cười: \”Là hai con vịt Orm nuôi đúng không? Sao lại gọi là thiếu gia?\”
Quản gia bất đắc dĩ cười: \”Sau khi Nhị tiểu thư rời đi, Kwong tổng vẫn luôn buồn bực, lão gia vì dỗ cô ấy, cố ý dặn chúng tôi gọi như thế.
Lúc trước gọi, Kwong tổng nghe xong sẽ cười, nhưng bây giờ…!dù có gọi kiểu gì cô ấy cũng không còn cười nữa.\”
Book bắt được trọng điểm, vẻ mặt cứng đờ: \”Nhị tiểu thư đi rồi?\”
Quản gia: \”Trước đó hai người gặp tai nạn giao thông, Nhị tiểu thư bị người nhà đón về.
Vì vậy dạo gần đây, Kwong tổng ăn không ngon mà ngủ cũng không yên.\”
Book nhướng mày, tức giận thở dài.
Đồ chết bầm Orm, thật không có lương tâm, lần trước chạy trốn đã hại Lingling Kwong sống dở chết dở.
Vất vả lắm mới chịu quay đầu, tình cảm của hai người đang dần được bù đắp, bỗng một người lại phủi mông chạy về nhà.
Dù gì đến nhà người ta, trước tiên phải chào hỏi chủ nhà đã, thế là quản gia dẫn Book tới trước phòng ăn gặp Arthit Kwong.
Ông lão nhìn thấy Book, nhận ra đây là bạn học của Lingling Kwong, vui vẻ ra mặt, kêu người hầu lấy thêm một đôi đũa.
Book từ chối, trao đổi vài câu, hỏi tình trạng của Lingling Kwong.
Nhắc tới Lingling Kwong, ông lão nặng nề thở dài: \”Aiz, nó hả, ta không khuyên nổi.
Book, làm phiền con, lát nữa mang theo thức ăn, khuyên nhủ nó tốt xấu gì cũng phải ăn một chút.\”
Book không nhịn được nói: \”Orm đúng là bạch nhãn lang.\”
Ông lão lắc đầu: \”Bé Orm không phải người như vậy, nó rất khó xử, hẳn là có nỗi khổ tâm trong lòng.\”
Book không thân với Orm nên không để tâm tới lời nói của ông lão.
Ăn vài món, trò chuyện một hồi, Book mới bưng mâm đồ ăn, đi đến hậu viện tìm Lingling Kwong.
Lúc nàng đến hậu viện, ánh nắng ban trưa ấm áp bao trùm khắp sân nhà.
Gió nhẹ, hoa thơm ngát, chim sẻ đậu trên cành cây tỉa lông ríu rít.
Lingling Kwong ngồi dưới ánh nắng ở cạnh hồ bơi, ống quần cuộn lên từng lớp, bắp chân trắng nõn thả xuống mặt hồ, mắt cá chân ngâm trong làn nước lấp lánh màu lam nhạt.
Tay cô chống trên mép hồ bơi, chiếc nhẫn ngọc màu bạc trên ngón tay ôn hòa như tuyết trắng dưới ánh nắng mặt trời.
Cách đó không xa, hai con vịt nhỏ mập mạp đang nô đùa nghịch nước.