Chiều hôm sau, Fran dạy xong liền tan làm, nàng đi tới siêu thị gần đó giúp đứa \”nhóc ăn mày\” kia mua một ít đồ dùng cá nhân.
Bàn chải đánh răng, khăn tắm, cốc nước, và một số quần áo mới.
Trở về nhà, nàng mang theo túi đồ tìm Orm, người kia không ở trong phòng khách cũng không thấy trong phòng ăn.
Thế là nàng chỉ có thể đi đến phòng ngủ, chuẩn bị đem đồ giao cho Orm.
Phòng ngủ không có khóa cửa.
Fran đi tới trước cửa, vừa đi đến, lại nhìn thấy Orm nằm nhoài trên khung cửa sổ ban công.
Orm nằm ở bên cửa sổ, một bên ngắm phong cảnh một bên hút thuốc, ở giữa ngón trỏ và ngón giữa kẹp một điếu thuốc, nàng đưa lên miệng hút một hơi, không lâu sau, khói thuốc bay ra từ mũi và miệng của nàng.
Cửa sổ được mở, gió lớn thổi tung mái tóc dài hơi cuộn lại, phản chiếu giữa bầu trời xanh, giống như một biển mây sương mù được tỉ mỉ thêu dệt.
Nàng mặc một cái váy ngắn màu đen liền thân, tư thế nằm úp sấp khiến cho lớp vải mỏng manh ôm sát vào từng khớp xương, đường cong cơ thể được bộc lộ một cách sinh động, từ xương quai xanh mềm mại tới mắt cá chân tinh xảo, từng li từng tí đều phác họa sự gợi cảm ở mức độ cao.
Váy đen, mặc vào tôn lên nước da trắng muốt.
Như tuyết ép gỗ mun.
Nhìn thấy nàng nằm nhoài bên cạnh cửa sổ hút thuốc, trong nháy mắt, trái tim của Fran không chuẩn bị kịp lỡ mất một nhịp.
Đã nhiều năm qua đi, cô gái này vẫn giống hệt như trong ký ức, vĩnh viễn mang theo mị lực khiến người ta khó chống đỡ.
Orm hững hờ mà quay đầu lại, trông thấy Fran liền nhanh chóng ngồi thẳng dậy, đem điếu thuốc đang hút dở dang dập tắt, xua đi làn khói xung quanh: \”Cô giáo?\”
Fran hoàn hồn, ho nhẹ một tiếng, đem chiếc túi trong tay đặt ở góc giường: \”Đây là một ít đồ dùng hàng ngày.\”
Orm tựa bên cạnh cửa sổ, nói cảm ơn: \”Cảm ơn cô giáo, em mới vừa hút thuốc xong, không thể đứng trước mặt cô nói chuyện được, sợ sẽ khiến cô khó chịu.\”
Fran trêu chọc nàng: \”Học gì không học lại học hút thuốc.\”
Orm: \”Gần đây mới sử dụng, trước đây em không có như thế.\”
Fran: \”Chuẩn bị một chút, lát nữa trời tối cô sẽ đưa em đến lễ khai trương của THE 1.\”
Orm: \”Vâng.\”
Fran xoay người rời đi, mới đi được nửa đường bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Orm:
\”Orm…!so với sáu năm trước, em càng ngày càng xinh đẹp.\”
Orm cúi đầu thu dọn tàn thuốc, lễ phép đáp lời: \”Em cũng hai mươi tám rồi, phải có chút thay đổi chứ.\”
Fran khẽ cười: \”Em nói đúng, có lẽ cô đang nhận biết một Orm Kornnaphat trưởng thành.\”
Orm nhìn thoáng qua chiếc túi chứa đồ dùng cá nhân, nàng hơi cười, cũng không quá để ý đến lời nói của Fran.
Hai người chuẩn bị gọn gàng, đến khi đúng giờ mới cùng nhau đi xuống lầu vào gara.
Orm ngồi ở ghế phụ, Fran thấy nàng để mặt mộc, biết nàng khi bỏ nhà đi cũng không mang theo mỹ phẩm, liền đưa cho nàng một cây son môi mới mua chưa có sử dụng.