Fran phát hiện Orm nhìn bức tranh một cách xuất thần, khẽ nhắc nhở: \”Orm, nếu không em về nhà suy xét lại, nghĩ kỹ rồi trả lời cô, cô có thể chờ đến khi em cân nhắc thật tốt…\”
Orm nhìn Fran, giọng điệu ra vẻ vội vàng: \”Cô giáo, chuyện này nói sau đi, bây giờ em có việc bận.\”
Fran hỏi: \”Chuyện gì mà gấp gáp vậy?\”
Orm không giải thích nhiều, chỉ hàm hồ đáp: \”Gặp lại rồi nói.\”
Nàng nhanh chóng xoay người chạy ra ngoài, tay vẫn vò chặt tấm vé kia, băn khoăn suốt hai ngày nay, cuối cùng đã có đáp án.
Hôm nay phải đi.
Nàng thật sự rất nhớ cô, rất muốn gặp cô.
Muốn nhìn đôi mắt chăm chú khi ngắm bức tranh này, muốn nhìn đôi bàn tay đã vẽ ra bức tranh như thế.
Đặc biệt là, nhìn cô có giống với người trong tranh không, phải chăng là đang đợi ai đó?
Orm nói đi liền đi, cũng không nói cho bất cứ ai biết.
Từ bé đến lớn, Orm chưa từng rời khỏi thành phố Bangkok, không ngồi qua máy bay, cũng không rành mấy cái giấy tờ thủ tục rắc rối này.
Nàng không biết khách sạn mà Lingling Kwong ở.
Cũng may trợ lý Tinh bay về bên này trước một ngày giúp Orm làm thủ tục.
Sau khi hạ cánh, nàng liên lạc với Tinh, Tinh vội lái xe đến đây đón nàng.
Về đến khách sạn thì trời đã tối om.
Tinh dắt nàng vào phòng của Lingling Kwong, khép nép dặn dò: \”Nhị tiểu thư, cô đến đột ngột quá, nếu như sớm nói với tôi, Kwong tổng hẳn sẽ không đi tiệc rượu vào đêm nay.\”
Orm nhìn xung quanh một vòng, không thấy Lingling Kwong đâu, liền hỏi: \”Chị ấy chưa về hả?\”
Tinh đang giúp nàng cất đồ, giọng nói hơi kìm nén: \”Về rồi, thế nhưng chị ấy uống quá nhiều rượu, đang nằm nghỉ ở trong phòng kia kìa.\” Nàng chỉ tay về phía bên kia phòng ngủ.
Biết được khoảng cách giữa mình và Lingling Kwong gần trong gang tấc, não bộ của Orm tản ra một luồng ấm áp.
Nàng hỏi Tinh: \”Tôi có thể vào xem chị ấy sao?\”
Tinh cười tủm tỉm: \”Tất nhiên là được.
Tôi xuống lầu mua bữa ăn khuya, cô cứ ở đây chăm sóc cho Kwong tổng.\”
Tinh đi rồi, Orm rón rén tới gần phòng ngủ.
Lúc mở cửa, hô hấp vì căng thẳng mà trở nên gấp gáp.
Đèn lớn trong phòng không mở, chỉ có một cái đèn bàn nhỏ xíu, tỏa ra ánh sáng hắt hiu vàng nhạt trên tủ đầu giường.
Lingling Kwong đang nằm nghiêng trên giường, đôi mắt tuy đang mở nhưng lại không có tiêu cự.
Orm tới gần Lingling Kwong, ngồi xổm xuống, cẩn thận quan sát đôi mắt của cô.
Uống say rồi chứ gì?
Nàng gọi cô: \”Lingling.\”
Ánh mắt Lingling Kwong hoang mang, chuyển tầm nhìn về phía Orm, không có phản ứng nào khác.
Orm nhìn bàn tay đang đặt trên gối của cô.
Nàng biết, khi Lingling Kwong ở trạng thái tỉnh táo, chính mình không được phép nắm tay cô.
Nhưng mà hiện tại người này say ngất ngây luôn rồi.
Orm không nhịn được duỗi tay ra, chậm rãi mơn trớn đôi bàn tay của Lingling Kwong, ân cần tỉ mỉ sờ nắn từng chút một.