Lingorm | Năm Tháng Không Từ Bỏ – C12: Trò Chuyện Một Lúc – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 6 lượt xem
  • 3 tháng trước

Lingorm | Năm Tháng Không Từ Bỏ - C12: Trò Chuyện Một Lúc

Sau khi Orm biết về vụ tai nạn năm đó, nàng do dự, chìm trong cảm giác hổ thẹn và thấp thỏm tận mấy ngày, cuối cùng mới quyết định đi tìm Lingling Kwong.

Hỏi Tinh, mới biết rằng cô đã đi thị sát một công ty con ở thành phố khác, một tháng sau mới quay trở về.

Arthit Kwong nghe được dạo gần đây trạng thái của Orm không ổn cho lắm, sợ nàng lo lắng suy nghĩ lung tung, bèn phân phó cho Tinh dẫn nàng đến nhà cũ ăn một bữa cơm.

Vào buổi trưa hôm nay, Tinh đã đưa Orm đến nhà cũ.

Đi đến hậu viện*, bọn họ thấy Arthit Kwong đang ngồi trên thảm cỏ sửa chữa ống nước, ông lão bận một bộ quần áo màu xanh lam lấm lem vết bẩn, động tác xoay tua vít rất có lực.

*Hậu viện: sân sau.

Arthit Kwong thấy nàng đến, lau mồ hôi trên trán, vẫy vẫy tay chào đón: \”Orm, ông pha trà ở dưới mái hiên bên kia, con qua đó ngồi đi, đợi ông một lát.\”
Orm không qua đó ngồi liền, mà bước đến bãi cỏ giúp ông lão cầm ống nước, hơi kinh ngạc: \”Con không ngờ ông cũng làm được chuyện này.\”
Arthit Kwong dùng cờ lê gõ gõ đường ống: \”Ống nước đã là gì? Khi còn trẻ ông từng sửa qua cả chiếc xe tăng cơ đấy.\”
Ông lão lại hỏi: \”Gặp qua xe tăng chưa, nhóc con?\”
Orm lắc đầu: \”Chưa ạ.\”
Arthit Kwong cười ha ha: \”Thời đại bây giờ, chưa thấy mới là chuyện tốt nha!\”
Ông lão nói chuyện, tay nhanh nhẹn vặn chắc con ốc cuối cùng.

Khi đã xong, liền cởi xuống đồ lao động bẩn thỉu đưa cho Pek quản gia, mở vòi nước rửa tay sạch sẽ, đi cùng Orm đến dưới mái hiên.

Arthit Kwong rót trà cho nàng, chậm rãi nói: \”Lingling đi công tác rồi, nếu như một mình con thấy tẻ nhạt, cũng có thể ở nhà cũ bồi ông.\”
Orm vội vàng lắc đầu: \”Không cần đâu ạ, cảm ơn ông.\”
Arthit lại hỏi: \”Thật sự không cần?\”
Orm kiên định đáp: \”Thật sự không cần ạ.\”

Căn nhà này nhất định có rất nhiều tài liệu mà Lingling Kwong cất giữ, làm sao nàng có thể đáp ứng ông lão mà vào ở?
Vì…!nàng đã từng trộm đồ của Lingling Kwong.

Arthit Kwong nhìn ra tia dị dạng trong mắt nàng, trầm mặc chốc lát, chủ động hỏi: \”Có phải hôm đó ông kể cho con nghe về vụ tai nạn, trong lòng con vẫn còn áy náy?\”
Orm không trả lời, nhìn những lá trà trong chén một cách ngẩn ngơ.

Arthit hớp một ngụm, cổ họng hơi ho khan: \”Orm, chuyện năm đó ông không biết rõ, nhưng sự cố kia…!cũng không thể trách con.

Làm người ai mà chẳng có chuyện ngoài ý muốn, chuyện làm ăn gặp rắc rối, chuyện tình cảm đột ngột chia ly, trùng hợp mà thôi, con không cần phải trách bản thân.\”
Ông lão ân cần khoan dung không khiến Orm dễ chịu, trái lại càng khiến cho nàng không thở nổi.

Arthit thấy nàng lặng thinh, suy tư một chốc, nhẹ giọng hỏi: \”À này, dạo gần đây con không gặp nó, có muốn call video tán gẫu một tí không?\”
Orm rũ mắt: \”Dạ không…\”
Lingling Kwong thở dài: \”Hai đứa vẫn còn khó xử đúng không? Kỳ thật lúc trước ở bệnh viện ông đã nhìn ra rồi, bầu không khí giữa hai đứa quá kỳ lạ.\”
Ông lão hòa ái nở nụ cười, vỗ vỗ tay Orm: \”Vậy nó đi nhiều ngày như thế, con có nhớ nó không?\”
Orm đỏ mắt, giọng nói hơi nghẹn ngào: \”Nhớ ạ.\”
Arthit gọi Pek quản gia lấy laptop, đem camera chỉnh về phía mình, bấm gọi cho Lingling Kwong.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.